Vợ Tôi Là Con Đĩ Của Tác Giả Hằng Dino,

  -  
Tôi gặp cô ấy đầu tiên Khi cô ấy vẫn còn đó là một trong những học sinh cung cấp 3 còntôi là sinh viên năm cuối.

Quý Khách đã xem: Vợ tôi là con đĩ

Trường học của Cửa Hàng chúng tôi sát nhau. Cô ấy cólàn domain authority White nõn nường, dòng mũi cao nhằm mặc mang đến đôi mắt nhỏ dại ngự trị phíabên trên chúng như mong mỏi khinc đời.Lần trước tiên tôi gặp mặt cô ấy là lúc cô ta ném nhẹm mang đến tôi ánh nhìn chằm chằmnhỏng ao ước nuốt chửng mang tôi Lúc tôi sẽ thuộc anh em chúng ta nhâm nhi coffe.Sau đó vài hôm, cô ta bước đến địa điểm công ty chúng tôi và đưa cho tôi một mẩu giấy vào ánh mắt săm soi của bạn bè đàn ông đã trố mắt. Tôi đọc lời tỏtình bên trên nét chữ run run tuy nhiên rất đẹp và được viết cẩn trọng trên giấytập học viên.Cô ta trái là một cô nhỏ nhắn bướng bỉnh và siêu thu hút! Tuy nhưng tuy thế tôiđưa ra quyết định đã bày ra một trò chơi cho cô bé nhỏ này. Càng cơ hội tôi càng cảmthấy độc đáo cùng với trò đùa của bản thân mình. Tôi viết cùng bề mặt sau tờ giấy: “Vậy bản thân quen thuộc nhau nhé em!”Chúng tôi tán tỉnh và hẹn hò nhau buổi trước tiên tại một quán cà phê. Phải bảo rằng côbé bỏng này cực kỳ đậm chất ngầu nhưng mà cũng tương đối nhút hèn. Suốt buổi, cô ta chẳng làmgì kế bên việc nghịch cùng với chiếc ống hút white color đục. Tóc cô chạng thẳng, cắt thứ hạng đuôi cá trông rất đậm chất ngầu nhưng lại thanh nữ tính. Mắt cô gồm màu nâu phân tử dẻ và nhỏ dại nhắn, thật ko phù hợp với loại mũi cao cùng thẳng.Khuôn khía cạnh cô bé tròn trĩnh, có vẻ trẻ con đáng yêu. Có lẽ bởi vì điều đómà lại đều khuyết điểm trên gương mặt cô ta trở nên xứng đáng tha lắp thêm cùng đẹphơn.Tuy nhưng dẫu vậy mỗi khi tôi hỏi, cô bé nhỏ đưa ra gần như câu vấn đáp không còn sứctinh tế nhưng mà nđính thêm gọn gàng. Chính điều đó càng làm cô nhỏ bé trlàm việc nên sexy nóng bỏng rộng,chững chàng hơn so với lứa tuổi còn nhiều con nít của cô ý. Từng lời cô thổ lộ nlỗi 1 bàn tay vô hình dung bóp chặt trái tlặng tôi rộng. Song tôi khôngđược cho phép bản thân được xao rượu cồn cùng với cô nhỏ xíu này.Tôi là nam nhi độc nhất vô nhị của ông chủ một cửa hàng bar Khủng trong thị thành.Hằng tuần tôi vẫn quen giờ đồng hồ nhạc rầm rĩ với đa số vũ điệu gợi tình của khá nhiều cô gái tuổi trăng tròn đang ao ước được vừa lòng. Họ bám rước chântôi, để lòi ra thai ngực căng thuộc mọi mặt đường cong một biện pháp lộ liễu. Họnài xin tôi hãy qua tối với họ, do họ biết trong ví tôi có thiết bị mà lại họđã ước mơ. Họ sẵn sàng Điện thoại tư vấn tôi nlỗi fan tình mà người ta tôn thờ nhưThượng đế. Cđọng cố, tôi tan rã vào giờ nhạc cùng yêu thích mê bên trên thân thểcủa không ít người bọn bà sẽ xẻ quỵ trước hầu như tờ giấy bạc.Mẹ mất nhanh chóng. Tôi không tồn tại em gái hay chị gái. Tôi biết thân thể lũ bà qua phần nhiều bé đĩ.Ai dám chắc chắn cuộc đời sẽ sở hữu người yêu tmùi hương kẻ khốn nàn như tôi? Hay rằng họ yêu thương tôi chỉ do máy trong túi quần tôi?Điều kia càng tất yêu nhằm tôi yêu một cô nhỏ xíu học viên cấp 3. Em chẳng làgì vào cuộc sống tôi cả. Em chỉ là một trong những cô gái. Đàn bà cũng từđàn bà cơ mà ra thôi! Em ko xinh đẹp như đều cô điếm nhưng tôi vẫn tuyệt chạm chán.Em nkhiến thơ, cơ mà ai biết được rằng em thiệt sự nkhiến thơ giỏi không? Rồiem cũng biến thành cấp ra đi ví như biết về tôi, giỏi rằng tôi sẽ vứt quăng quật em tại một xó làm sao đó sau thời điểm đã vùng vẫy bên trên thân thể em do biết em đến với tôi vìchữ “tiền”… Cuộc đời lắm trò đùa. Và với em, tôi cũng chỉ là 1 trònghịch mà thôi.Hẹn hò sống tiệm nước chán, tôi và em đi xem phlặng. Đó là lần đầu tiên tôihôn em, lúc ánh sáng của đèn sẽ tắt cùng rạp chỉ từ tôi với em. Giá như em biếtrằng, tôi sẽ bao trọn các chiếc ghế còn trống cơ, chỉ nhằm nơi này cònlại tôi với em, với tôi đã để con thú dã tính trong tôi bóp ngạt em tronghoan hỉ cuồng nhiệt độ. Em ngồi đó, thân không gian bất minh. Em trông nhưmột đóa hoa quỳnh hương, cao siêu với tkhô cứng khiết cho nỗi tôi nhịn nhường nhưkhông xứng đáng để va mang lại.Cố gạt phần đa lưu ý đến vẩn vơ ra khỏi đầu bản thân, tôi đặt môi lên môi em.Một tương đối rét lan tỏa. Tôi nlỗi cảm thấy được linc hồn em đang nói mộtđiều nào đấy vào đầu tôi. Tôi nghe giờ em khe khẽ rên lên. Chợt nhậnra tay em đã áp lên phương diện tôi. Hơi rét ấm làm tôi không cưỡng lại đượcbản thân nữa. Tôi chuyển tay vờn nút ít áo em. Chợt em chuyển tay cản tay tôi. Dứtmôi khỏi nụ hôn nhiệt tình, em nhìn tôi sững sờ. Sợ nhìn thấy đôi mắt em cơ hội đó, tôi tảo mặt đi. Em hôn nhẹ lên vai tôi rồi cù quý phái xem nốttập phim còn dang dngơi nghỉ. Đôi mắt em hôm nay đang ráo hohình họa, song vẫn còn vương vãi chút bi lụy với thất vọng. Tôi ăn năn im re.Ngày bữa sau, em lại quay trở lại nhỏng đa số ngày, lại tăng tả nói mỉm cười với có vẻ không thể chút vết tích của ngày hôm qua. Tôi từ bỏ trách mình vượt ngungốc nhằm yếu đuối trước một cô gái kém nhẹm tuổi cùng kỉm tay nghề hơn mình. Trò nghịch của tớ không xong, với tôi đề nghị trừng phạt em bởi vì đãcó tác dụng tôi đề xuất băn khoăn lo lắng cùng trách nát móc bản thân.Tối máy 7 cuối tuần, như gần như lần, tôi và em lại gặp gỡ và hẹn hò với nhau. Tôi gửi em mang đến quán bar của thân phụ tôi và bắt hầu như bạn đề nghị giả vờ như không quen biết tôi. Tôi lựa chọn một nơi bí mật đáo vào góc phòng. Em nhnạp năng lượng phương diện tỏ vẻkhó chịu, tuy nhiên tôi cứ đọng phớt lờ thây kệ phần đông cảm hứng đi qua bên trên khuôn mặtem. Em uống ko giỏi, cùng gần như say bất tỉnh nhân sự đi sau vài ly tôi đã ráng rótthiệt các. Mọi người quan sát tôi, rồi lẳng im, không có bất kì ai nói cùng với ai lờilàm sao, họ gọi mang đến tôi một dòng taxi. Em dựa nguồn vào vai tôi và nói nhăngcuội về điều gì này mà tôi không nghe rõ. Tôi dìu em ra taxi. Trò chơicủa tôi mới chỉ ban đầu. Sau đêm nay em vẫn là bầy bà. Mà điều này cũngchẳng bắt buộc lỗi trên tôi. Trước sau gì em cũng sẽ là bầy bà, chỉ khác làkẻ đã với thiên chức đó cho cho em cơ mà thôi. mà hơn nữa em chỉ là một trong những conmồi trong trò nghịch cơ mà tôi đang xếp đặt…Đêm hôm đó, trời đổ mưa to lớn. Tôi đưa em về công ty. Cha tôi sẽ qua tối sống nhàcô người thương nhí, điều này càng tốt đến planer của tớ. Em nằm sóng soài trêncái giường nệm trắng trơn, hai con mắt em phờ phạc, môi khẽ đơ giật.Chình họa này khiến cho tôi hệ trọng đến những cô nàng tội nghiệp phục vụ choquân nhân vào chiến tranh. Không kìm được bản thân nữa, tôi lao vào em nhỏng conbáo đã ở phục chờ đón bao thọ để lúc nhỏ mồi không để ý tình cờ laovào với xé nát nó ra. Làn domain authority em trắng, thân thể chưa vương mùi bọn ông.Những mặt đường cong không hoàn chỉnh nhằm lộ sự trẻ trung của thanh nữ. Tôi cắntai em. Em rên lên mọi giờ đồng hồ rên trong vô thức rồi lại để mặc mang lại giấc miên man ập lệ bản thân.Em thét lên nhỏng thức tỉnh khỏi giấc mộng u mê. Nhưng em vượt yếu ớt vànhằm mặc cho nhỏ dã thụ trong tôi tỏa nắng bên trên thân thể em. Tay em níuchặt mang con đường gân xanh đang hoạt động trên cánh tay tôi. Em va vào bức xăm trổ bé kì lấn trên vai trái. Môi em mấp sản phẩm công nghệ như vẫn cầu cứu giúp dẫu vậy tôi vờ đi. Tôi nhìn lên không gian vô thức, để bỏ dở hình ảnh khuôn mặtem sẽ nhòa đi và vung vẩy đều dòng nước đôi mắt. Một cảm xúc tuôn tràorét rộp đang dần dần tra cứu lối ra. Trinh bạn nữ trong tay tôi đang chảy nhữnggiọt tiết gian khổ ghi lại cuộc sống em đã trở thành bầy bà…Em co fan ngủ mê say vào cái rét lúc nào cũng ẩm ướt của ttách hạ sau trận mưa.Kéo chnạp năng lượng đắp ngang bạn em, tôi với tay lấy hộp dung dịch lá. Có điều nào đấy nhoi nhói trong tâm địa. Cảm giác lúc sinh hoạt bên em rất khác với Lúc dày vòthể xác của các bé điếm. Cảm giác nhói đau với bế tắc, vừa thươngcảm vừa nhỏng kẻ điên lạc vào say mê trận, nhói đau…Sáng hôm sau, em tỉnh giấc dậy Lúc phương diện ttránh đã gần Tột Đỉnh đầu còn tôi đangngồi xem truyền họa. Em con quay lịch sự quan sát tôi và rồi đầy hoảng hốt, chú ý lại bao quanh bản thân. Dưới tia nắng hắt tự form cửa sổ, làn domain authority White của em mịnmàng như da em nhỏ nhắn, càng có tác dụng em trông giống như cục cưng rộng. Nhưng tròđùa của tớ đang kết thúc, với cho dù em bao gồm xinh tươi chăng nữa thì em cũng đãlà đàn bà. Rồi lũ bà cũng trở nên như nhau, vẫn chỉ chiều chuộng thời gianđầu rồi lại đi theo ma lực của đồng xu tiền.Vội rubi vực dậy, em sững sờ quan sát vệt huyết trên tnóng ga chóng. Có lẽ tối hôm qua em đang không tưởng tượng ra được em đã đổi mới lũ bà mau chóng như vậy. Đôi mắt em quan sát tôi, trực tiếp với xoáy vào tôi như một lời trách rưới móc đauđớn của một linch hồn đang vụn vỡ vạc. Rồi lẳng im ko nói gì, em mặc quầnáo vào, bước tới chúng tôi. Cô bé này vẫn còn biết gìn giữ bình tĩnh! Em hỏitôi:- Cthị xã này là sao vậy anh?Chẳng thèm đoái hoài cho gương mặt sai lệch của em, tôi đáp:- Là cố thôi. Là em sẽ ngủ với anh!Giọng cô ta ban đầu run run:- Em sẽ cho là anh yêu thương em…Tôi ngắt ngang lời cô ta:- Đúng, anh sẽ yêu em! Nhưng giờ đồng hồ thì em đang thành lũ bà, mà anh thì không buộc phải bọn bà! Em hoàn toàn có thể đi được rồi đấy!Cô ta nức nở:- Tất cả chỉ bao gồm vậy thôi sao? Tôi không ngờ rằng anh là lắp thêm khốn nạn nlỗi vậy!Tôi xua tay với vực lên quăng quật đi:- Đừng nói nhiều lời với tôi! Cô cần cảm ơn tôi new buộc phải. Giờ thì vực lên cùng đi đi!Cô ta vẫn khóc. Tôi đứng mặt bục hành lang cửa số, kệ xác cô ta và ngắm nhìn và thưởng thức xuống đô thị hiện nay đang bị thiêu đốt bên dưới tia nắng mặt ttránh chói lóa của ngàyhtrần. Được một thời gian rồi cô ta đứng dậy. Tôi nhìn thấy ánh nhìn của cô ấy ta qua lớp kính cửa sổ khu vực tôi sẽ áp phương diện vào, ánh nhìn căm hận và đựng đựngtừng nào nỗi khổ cực. Tôi chuyển phiên mình chú ý về hường không giống. Từ sau sống lưng,tôi nghe tiếng giầy gót cao của cô ấy ta nện trên nền mộc rảnh rỗi bước xa dần. Có giờ tạm dừng hoạt động thiệt to gan, cùng giờ gót giày chạy gấp vã trên cầuthang gỗ lọc cọc mà nlỗi giờ đồng hồ oán trách rưới xót xa……Một mon sau đó, tôi hoàn tất năm học tập. Cha tôi ước ao không ngừng mở rộng công việckinh doanh lịch sự lĩnh vực khách sạn. Theo lời ông, tôi đi du học để họcngành quản lí khách sạn. Những năm mon xa bên dạy đến tôi các kinhnghiệm quý báu. Rời xa cuộc sống phủ bọc bởi phần nhiều nhỏ điếm, tiếngnhạc dập dình với các câu chuyện pthi thoảng, tôi nhận ra rằng tôi vẫn chưathấy không còn được cuộc sống. Lần trước tiên tôi nhận ra miếng cơm manh áo làkhó khăn ra làm sao. Và cũng lần thứ nhất tôi nhận ra đồ vật tình cảmphần lớn nhỏ điếm giành riêng cho tôi không hỗ trợ tôi cứng cáp được mà lại chỉ làmsuy kiệt tình fan trong tâm địa tôi. Tôi khát khao có được một tình yêuđẹp mắt. Ở tuổi tôi, không ít người dân sẽ gồm bà xã. Song tôi vẫn cô độc, vẫn ngàytháng đi làm việc cùng đi học. Tôi cần hơi ấm của một tín đồ thanh nữ nhưng mà bà mẹ vàphần nhiều con điếm đang không đem lại cho tôi được.Những người đàn bà pmùi hương Tây thân thiết nhưng mà thừa pngóng khoáng. Họ gợimang lại tôi lưu giữ lại điếm, nhưng tôi đã thừa chán chường. Sau vài năm du học tập, tôihoàn chỉnh luận án cùng đậu kì thi giỏi nghiệp cùng với số điểm trên cao. Trsinh sống về nước,tôi cùng phụ vương bản thân xây hình thành tập đoàn các dịch vụ vui chơi giải trí cùng với các quánbar, khách sạn, quán ăn. Thời gian cđọng trôi đi, công danh sự nghiệp sự nghiệp càng thành công cũng là dịp tôi càng cô độc. Cha vẫn đi đêm về hôm cùng với baonhiêu tín đồ tình không giống.Một ngày nọ, sau thời điểm đang chén vài ba ly với những người dân bạn cũ, tôi xẹp quaquán bar. Tôi đảo góc nhìn xung quanh. Công Việc tại chỗ này có vẻ như vẫn giỏi. Nhữngfan bọn ông trung niên dần say xỉn cùng nhấp lên xuống lư theo những cô ả đôi mắt xanhmôi đỏ. Chợt, tyên ổn tôi nhỏng xiết chặt lại. Gương phương diện tròn trĩnh ngày xưagiờ đang khô héo với đanh lại. Đôi đôi mắt nhỏ nhắn viền chì cùng màu sắc đôi mắt khiếntrsống đề nghị thừa lớn, cùng còn phải gánh thêm cả đôi lông nheo nhiều năm nặng trĩu. Trên vai trái là 1 trong con kì lạm như nhau nhỏ kì lân bên trên vai tôi.


Bạn đang xem: Vợ tôi là con đĩ của tác giả hằng dino,


Xem thêm: Ứng Dụng Khóa Màn Hình Đẹp Nhiều Tùy Biến Cho Android, Khóa Màn Hình



Xem thêm: Y - Apa Stle

Và đôimôi chúm chím khẽ cười cợt nhưng lại thừa hút hồn đã từng 1 thời khiến cho tôixao xuyến. Tôi không thể nhìn lầm được. Chính là em!Điều gì vẫn với em mang lại đây? Tại sao em lại ăn diện nhỏng một con đĩ chuyênnghiệp? Em tất cả còn ghi nhớ chủ yếu tại khu vực trên đây các năm ngoái em đã biết thành chuốcrượu say với rồi tấn công mất sản phẩm công nghệ cực hiếm độc nhất của bản thân mình không? Em bao gồm còn nhận biết tôi không?… Hàng vạn thắc mắc trôi qua đầu tôi nhưng song môi tôi lạibám chặt làm cho mớ chữ nghĩa cần yếu như thế nào tuôn ra phía bên ngoài. Tôi nhờmột anh bồi bàn hotline cô ấy cho chạm chán tôi sinh sống chống làm chủ. Tôi kiên nhẫn mong chờ. Mười phút trôi qua, với em bước vào. Trông em nhỏng không hề già đivày tuổi thọ, nhưng đôi mắt sẽ u sầu lại càng nặng trĩu vật nài hơn. Tôi ngập xong xuôi một thời gian, rồi hỏi:- Em bao gồm còn nhận ra anh không?Em mỉm cười cợt vơi nhàng:- Sao lại ko chứ? Cũng đang thọ rồi, đúng không nhỉ anh?Giọng tôi trlàm việc đề nghị khan đặc:- Em làm những gì ở chỗ này vậy? Tại sao em lại ăn mặc nuốm này?Vai em run lên, rồi em ngồi phịch xuống chiếc ghế đối lập tôi, núm duy trì cho mình thiệt điềm tĩnh, em đáp:- lúc đầu em là con gái. Sau Lúc gặp mặt đồng đội là bọn bà. Còn bây giờ… em là đĩ!Tôi yên lặng. Một cái năng lượng điện chạy ngang tim tôi, khiến nó khô nóng lại vàthấy đơn lẻ hơn bao giờ hết. Tôi im re rót nước rồi chìa về phía em. Em kéo ly nước về phía mình, rồi mỉm cười cợt và nhấp môi. Người bé gáinày đã có lần yêu thương tôi như điên lẩn thẩn, để rồi thiết yếu tôi vẫn phá đổ vỡ hạnh phúccủa cuộc đời cô ấy. Thiên thần của tớ dù không hề mang tia nắng củangây thơ, tuy thế chính từ bây giờ đây em lại là mhình ảnh gương vỡ lẽ soi vào mắttôi bao hình hình ảnh phũ pmặt hàng mà lại tôi sẽ tạo ra mang đến em. Tôi nhấp ngụm nướctrong ly của chính bản thân mình. Nước lóng lánh. Tôi rất có thể làm được gì để bù đắp được đến em đây? Chợt nghĩ về ra một điều, môi tôi mấp thứ, và tiếng nói chưađược dứt trong quan tâm đến ấy lại trôi chảy rơi ra ngoài:- Em… làm tình nhân anh nhé!Em lạng lẽ quan sát tôi. Nơi em bao gồm một loại sông vẫn tan. Tôi mong muốn ôm trọn dòng sông ấy vào lòng mình, mang trộn nước cuồn cuộn hoàn toàn có thể xiết chặt tôicùng nhằm tôi đắm ngập trong hạnh phúc cho tới lúc nhận ra mình đã sắpbị tiêu diệt. Em mím môi thật chặt, rồi lại giãn ra. Em mỉm mỉm cười vấn đáp gọnlỏn, mang mang đến tôi vẫn trầm dìm trong ndở hơi cân nhắc miên man:- Tốt thôi!Sau hôm kia, em trở nên người yêu – tín đồ tình của tôi. Tôi không chophnghiền em lui tới tiệm bar nữa, do không muốn thấy em bị lấy ra làm cho trònghịch của những người bầy ông khác. Em ngoan ngoãn nghe lời. Từng Ngày em ở trong nhà làm cho nội trợ cùng chăm sóc cuộc sống thường ngày của mình. Em không còn xuất xắc trangđiểm đậm nữa, mà chỉ với vương một lớp phấn nhạt với son môi hồng. Song,điều đó cũng ko làm cho chuyển đổi khuôn mặt đang cnhì sạn bởi cuộc sống củaem. Tôi download cho em hầu như váy đầm đầm với rất nhiều họa tiết thiết kế trông mang đến là trẻcon. Tôi biến hóa em biến hóa thiên thần đáng yêu của mình cùng riêng tôi màthôi.Em vẫn ngủ cùng với tôi, không xay buộc cơ mà là trường đoản cú nguyện. Thân thể em sẽ mangsố đông mặt đường cong tuyệt đối hoàn hảo, mà lại làn domain authority White như em nhỏ xíu thì vẫn cònngulặng vẹn. Em làm tình giỏi rộng tôi suy nghĩ. Điều kia thỉnh thoảng nói lại chotôi về quá khứ gớm hoàng, khiến tôi bao gồm cảm giác với nặng nề tội vạ vớiem nhiều hơn. Em vờ như không lưu ý. Và em không lúc nào ngủ. Mỗi khi làm tình xong, tôi mệt lử ngủ thà hiếp đi. Nhưng Lúc giật mình thời điểm nửa tối vànhìn sang trọng, khi nào em cũng vẫn thức cùng vuốt ve sầu nhỏ kì lân bên trên vai tôi.Mỗi lần tôi hỏi em hầu như bảo rằng, em làm nỗ lực vì con kì lân bên trên vai emước ao thế…Thời gian bên cạnh em là khoảng tầm thời gian hạnh phúc độc nhất. Em với đếncho tôi một khá ấm của người yêu. Không chỉ ráng mà lại nó còn là một tương đối nóng giađình mà tôi sẽ thèm khát kiếm tìm kiếm. Chúng tôi như song vk ông xã ttốt mớicưới, hoan hỉ và tràn trề cuồng nhiệt độ. Em ko khi nào phàn nàn, cũngkhông yên cầu tôi đề xuất đề cập gì về tay. Em phân biệt ngơi nghỉ nơi tôi số đông điềuxấu xa mà, giả dụ nlỗi em vẫn còn là cô bé bỏng những năm trước, chắc chắn rằng em sẽ không khi nào gật đầu. Một tối mưa, sau cuộc mưa mây của công ty chúng tôi, tôi nằm phịch xuống nệm, ôm siết lấy em vào tấm thân è của bản thân mình. Nghịch vớimấy lọn tóc nhỏ tuổi xòa trước đôi mắt, đùng một phát em hỏi tôi:- Nếu em ao ước rước chồng, anh đã làm cho ck em chứ?Tôi phì cười trả lời ngay:- Làm nỗ lực nào lại cố gắng được!Em vặn vẹo:- Thế anh ko yêu thương em à?Tôi ngập kết thúc đáp:- Không yêu cầu ko yêu thương em… Chỉ vì… Nếu em không là đĩ…Em im thin thít. Tôi cũng vắng lặng. Tiếng mưa rơi càng trở buộc phải ồn ã với thêthảm trên mức cần thiết. Chưa lúc nào tôi cho là cuộc sống này tôi đang đem một con đĩ làm cho vk. cũng có thể tôi sẽ yêu thương em, vẫn sống mặt em suốt cuộc sống này.Nhưng Cửa Hàng chúng tôi sẽ không còn thể là bà xã ông xã. Tôi thà không đem vk, chứkhông muốn lấy một bé đĩ làm cho vợ. Dù rằng tôi yêu em vô cùng nhiều…Những ngày tiếp đến là phần đa ngày u ám và đen tối nhất đối với Shop chúng tôi. Mọi chuyệntrsinh sống cần náo loạn cùng Shop chúng tôi liên tiếp cự cãi nhau, trường đoản cú vào bữa cơmcho đến Khi vẫn lên giường ngủ. Mỗi lần cự cãi, tôi như thấy chiếc sôngvào em vẫn sủi bọt bong bóng ầm ầm nhỏng ý muốn nuốt chửng tôi. Càng như vậy, ngọnlửa trong tôi càng rực rỡ mạnh bạo, càng ao ước thiêu rụi không còn hồ hết thứbên trên cuộc sống này. Khi sức chịu đựng đang quá quá số lượng giới hạn, tôi và em khó khăn lòng kìm chế được lưu ý đến của mình. Chúng tôi sỉ vả nhau, và sau đó em thu dọn đồ đạc ra đi. Nhếch mnghiền cười cợt khinch bỉ, tôi thốt ra một lời độcác cuối cùng:- Ừ, tôi đang lấy em có tác dụng vợ… Nhưng chỉ nếu như nhỏng em đang không là đĩ!Em câm yên ổn chú ý tôi. Dòng sông vào em cuồn cuộn nhỏng sắp tuôn trào. Em thu dọn nkhô giòn tất cả rồi đóng sập cửa. Tiếng giầy gót cao thân thuộc em sẽ nện xuống trên nền cầu thang mộc nay nghe chói tai hơn. Tôi ngã mìnhxuống ghế. Cơn giận dữ ko có thể chấp nhận được tôi tạo nên một nhu muốn lỗi nàocùng với em. Tôi vẫn hành hạ em suốt từng nào trong ngày hôm qua với cùng một tràng nhữngngôn ngữ tệ sợ. Và chắc rằng công ty chúng tôi bắt buộc giải phóng lẫn nhau thì đang tốthơn…Tôi không thể ghi nhớ đang bao lâu sau ngày em ra đi. Tôi trở về sinh sống trongchình họa cô đơn âm thầm lặng lẽ, cuộc sống tôi lại đầy rẫy hầu hết bé điếm nlỗi trướckia đã có lần. Nhưng giờ đây tôi ko dìu dịu với cùng một nhỏ điếm nào đượcnữa. Tôi khiến những mụ lũ bà ấy đau đớn cùng tởm hoàng. Sau đó chúng nhìn tôi bằng một ánh mắt sốt ruột, thậm chí không đủ can đảm vây quanh tôi nhưtrước. Chán chường, tôi kiếm tìm quên vào rượu. Con dã trúc vào tôi đãthắng lợi được linh hồn với trái tlặng tôi, khiến cho tôi không hề dìm rađược mình là ai.Tôi sinh sống thân một quả đât cơ mà ngày với tối không khác biệt nhau là mấy.chịu đựng đựng được vài tháng thứ nhất, nỗi đơn độc cũng bước đầu mở ra cùng gặmnhấm tôi. Hình ảnh về em khiến tôi không Chịu đựng đựng được cùng lại uốngnhiều hơn. Nhưng mỗi lần uống, tôi lại thấy em xuất hiện thêm trước khía cạnh tôivới thú vui hiền lành vơi. Tôi gửi quý phái thuốc nhấp lên xuống. Nhưng cũng ko khảquan là mấy, thường chúng chỉ giữ lại số đông cơn đau đầu dai dẳng đếnmọi ngày tiếp theo. Tôi lại lưu giữ phần đa lần em đun nấu cháo cùng trộn thuốc cho tôi.Hẳn bàn tay đó giờ đây sẽ ve vuốt đa số gã lũ ông khác. Đau đớn, tôidày vò mình trong trăm ngàn cách để cứu phiên bản thân ngoài sự đơn độc nhưng lại tuyệt vọng.Cuối cùng, tôi đưa ra quyết định tra cứu em. Dù gồm thế nào đi nữa tôi vẫn tìm kiếm em. Tôi mong mỏi được chìm đắm vào mẫu sông cuồn cuộn nước ấy.Tôi đi khắp nơi để tìm em nhưng ko thấy. Tôi mang đến các tiệm bar khác cùng hỏi thăm tin tức nhưng cũng không ai biết về em. Em cho cùng đi thanh thanh như cơn gió phảng phất, mất tích ngoài tầm với của tôi…Một buổi sáng nhà nhật trong lành, một tín đồ phụ nữ ttốt cho tìm tôi. Bàấy từ xưng là y tá của một cơ sở y tế và buộc phải chạm chán tôi. Tôi Open mời bàta. Người thiếu prúc chú ý tôi bởi một ánh mắt ảm đạm rười rượi. Rồi bà tađưa đến tôi một bức ảnh:- Chắc anh biết cô bé này chứ?Tôi liếc qua và đơ mình. Là hình ảnh của em. Sao bà ta lại đã đạt được tnóng hình họa này? Chưa kịp mnghỉ ngơi lời, bà ta nói tiếp:- Tôi kiếm được tấm hình này vào bóp của cô ấy ta. Trong đó có một tấm hình của anh với địa chỉ. Tôi mạo muội tìm đến phía trên nhằm chạm mặt anh…Nói rồi bà ta chìa đến tôi bức ảnh sản phẩm hai. Là bức ảnh của tớ thời sinch viên nhưng cô ấy vẫn vô tình chụp lén. Nhấp một ngụm nước, bà ta nói:- Cô ấy cho search tôi vào một buổi buổi tối mưa và bão. Tôi là láng giềng của côấy, bấy lâu tôi biết cô ấy là cô bé hiền hậu lễ phxay, nên khi cô ấyđến tôi đang biết là có chuyện chẳng lành. Cô ấy bảo với tôi cô ấy vẫn cótnhì bốn mon nhưng mà hiện thời cô ấy không tồn tại chi phí và cũng chẳng quenbiết ai. Cô nhờ tôi vay tiền hộ và trình làng nơi nào rất có thể phá thaigiúp cô ấy…Tôi sững người. Khẽ từ chối, số đông nếp nhăn uống trên trán bà ta nhăn uống lại. Giọng bà trầm đi, nghe nhỏng sắp đến khóc:- Tôi sẽ bảo cô ấy thai tứ tháng là bắt buộc phá đi được nữa. Tôiđã khulặng cô ấy hết lời tuy thế cô ấy ko nghe. Cô ấy vay đầu này đầukia, cũng được chút ít tiền. Rồi chưa bao giờ nghe ai xúi, cô ấy mang đến mộtchống mạch phá thai không tên tuổi gì mấy. Lúc tôi tốt tin và tìm đếnthì cô ấy đã ngất trên bàn mổ. Máu ra rất nhiều yêu cầu công ty chúng tôi không kịpchuyển cô ấy đến bệnh viện…Không kìm được nước đôi mắt nữa, đôi vai bà y tá run lên, và bà bắt đầukhóc. Tôi nlỗi chết lặng đi. Tôi đã vượt vô trung ương không hề hiểu rằng rằng em sẽ mang giọt tiết của tôi. Tôi đang thiếu hiểu biết được trung khu nguyện của em muốn được thêm chặt cùng với cuộc sống tôi. Tôi vẫn khinh bỉ em chỉ bởi vì em là 1 nhỏ đĩ, cơ mà lẽ ra tôi nên ân oán trách rưới mình bởi bao gồm tôi đang hại cuộc sống em.Đau xót, buồn bã, tôi quan sát lên bức tường vị trí dòng nệm tôi đã từng có lần cóđa số cơn mê với em. Nắng hắt trường đoản cú cửa sổ trải xuống nệm. Tôi nhớ lànda Trắng hồng Khi thiên thần của tôi ngồi bên dưới tia nắng. Tôi ghi nhớ nhữnggiọt nước đôi mắt của em Lúc tôi đổi mới em biến hóa bầy bà. Thiên thần củatôi đã ra đi, với theo niềm vui và giọt tiết của tôi…Kì lạm trên vai tôi chưa bay đi. Nhưng kì lấn trong tâm tôi đã không còn nữa…