Tru tiên 2 chương 125

  -  

"Tell me what you read và I"ll tell you who you are" is true enough, but I"d know you better if you told me what you reread.

Bạn đang xem: Tru tiên 2 chương 125

François Mauriac


*

*
Download EPUB - iPhone
*
Download MOBI/PRC - Kindle
Download PDF A4 - PC
Download PDF A5 - tablet
hông không đúng biệt lắm vào thời gian Vương Tông Cảnh lao vào Bàn Cổ Đại Điện, tại 1 địa pmùi hương xa tít biện pháp Lương Châu hàng chục ngàn dặm, vào chình ảnh nội Trung Châu, bên trên hàng Tkhô giòn Vân danh chấn cõi tục, khinc ngạo quần hùng, vạn trang bị các tĩnh lặng.
Những giờ đồng hồ rầm rĩ náo nhiệt ban ngày mọi sẽ quy về im tĩnh, màn tối bao trùm Ngọc Tkhô cứng bảo năng lượng điện ngoạn mục, bất quá chình ảnh đêm chỗ trên đây không giống với Lương Chây, trên Lương Châu là trăng tàn gió giá buốt, dính trên khung trời đêm của Tkhô cứng Vân Sơn lại treo lơ lửng một vầng minc nguyệt sáng vào, ánh trăng hiền hòa nlỗi lụa mỏng mảnh, ôn nhu rơi bên trên Thông Thiên Phong.
Tuyệt đại phần lớn địa pmùi hương trên Ngọc Thanh hao Điện đông đảo đã tắt ánh nến, chìm vào trong 1 mhình ảnh hắc ám, duy chỉ gồm một gian vào thư phòng ở đoạn cực cao vẫn còn ánh đèn nhen đội.
Trong tlỗi phòng, Tiêu Dật Tài ngồi bên ngọn đèn, bên trên án kỷ chất đầy mấy chồng tlỗi văn, quan sát lại cơ hồ nước cao ngay sát bởi đầu hắn. Dưới ánh nến, hắn tập trung tứ tưởng gọi văn uống thư, một phong lại một phong, tình cờ ánh nhìn sẽ dừng lại bên trên một phong tlỗi dài lâu một lúc, lẳng im suy tứ, sau đó nhằm ở 1 mặt, tất cả Khi cũng trở nên nhấc cây bút lông viết viết vài ba chữ, giống như đã xử lý công văn uống.
Hắn cđọng như vậy một mình một người mặt ngọn gàng đèn, cố định làm việc thiệt lâu thiệt lâu, trực tiếp cho đến khi cây nến trên án đã cháy sát hết, hắn mới hiểu ngừng một phong sau cuối vào tay, một phong thư nho nhỏ dại không quá dễ nhìn không dừng lại ở đó câu chữ cũng khá ngắn thêm gọn gàng, tuy nhiên lại khiến cho thần dung nhan trên mặt hắn xẹt sang một tia kì cục, dịu giọng từ bỏ nhủ:
Hắn im lặng hồi lâu, sau cuối vẫn ko nói gì tiếp, chỉ thanh thanh ráng phong thư trong tay, gồm như thế chần chừ một lát, tuy vậy góc nhìn hết sức nkhô nóng trấn định lại, sắc mặt cũng không chút đổi khác, tiện tay mang phong thỏng mang đến chỗ ngọn gàng đèn.
Ngọn gàng lửa rung cồn một ít, cuốn nắn lên, mảnh giấy tràn ngập chữ viết gấp rút trngơi nghỉ cần khô héo, cuộn lại, chỉ trong khohình họa xung khắc cả trang giấy đã trở nên ngọn gàng lửa nhen team, nhoáng chiếc hừng hực bốc lên, lấy thỏng phòng chiếu sáng một ít.
Nhìn trang giấy vào tay dần dần bị thiêu đốt phần nhiều không thể, có vẻ Tiêu Dật Tài bao gồm chút ít mấp thiết bị môi, định nói gì lại thôi. Trang giấy hóa thành tro tàn, yên ắng rơi xuống phương diện khu đất bằng gạch ốp xanh chắc nịch.
Tiêu Dật Tài vùng lên, mẫu cổ rung lắc lư một chút ít chính vì ngồi thọ mà cảm hứng tất cả chút cứng ngắc, kế tiếp đi mang đến mặt cửa sổ thư phòng, đùng một cái giạng ra hai tay, “Hô” một giờ đồng hồ bán ra. Gió núi lạnh thấu xương lập tức tự bên ngoài sở hữu theo giờ kêu khóc thê lương ùa đến, gió hết sức mạnh, ánh nến bên trên án lay động giữ lại dội, cơ hồ nước có thể bị thổi tắt bất cứ thời điểm làm sao.
Tiêu Dật Tài lẳng yên ổn đứng đó, tuy gió núi lạnh lẽo như băng, rét mướt thấu xương, nhưng sắc mặt hắn lại ko biến đổi 1 chút nào, chỉ nhìn về phía hàng núi xa xa phía bên ngoài cửa sổ, hít vào trong 1 tương đối thiệt sâu.

Xem thêm: Siêu Phi Cơ Boeing 747 Của Việt Nam, Siêu Phi Cơ Boeing 747 Sau Hơn 50 Năm Tung Cánh


Một luồng khí lạnh lẽo nlỗi băng theo ngực tràn xuống, Tiêu Dật Tài có chút ít nhíu nhíu mi, có vẻ cảm giác một tia khác lại, trầm dìm một thời gian, trên mặt tựa hồ nước còn xẹt qua một tia giãy dụa, tuy thế khôn xiết nhanh hao ống tay áo sẽ run lên, xoay tín đồ thẳng đi nhanh hao ra khỏi tlỗi phòng.
Cánh cửa sau sườn lưng hắn đóng góp “cạch” một giờ đồng hồ, gọn gàng cơ mà linh hoạt, nhỏng sở hữu thêm vài phần quyết tuyệt.
Tiếng bước đi “sàn sạt” vang vọng vào tô đạo, thân ảnh Tiêu Dật Tài hòa vào bóng mát u ám và đen tối cùng ánh trăng ôn nhu, thời gian sáng sủa lúc buổi tối, chiếu lên sắc đẹp phương diện hắn trở nên ảo bất định, mặc dù thế tựa hồ trong một đoạn thời gian siêu lâu năm, góc nhìn hắn cnạp năng lượng bạn dạng trước đó chưa từng biến đổi.
Con đường vùng phía đằng trước phảng phất khôn cùng rất nhiều, nhưng mà hắn đã đi được thật thọ, lại tdiệt thông thường vẫn chỉ lẻ loi 1 mình.
Từ Ngọc Tkhô nóng Điện đến hậu đánh Thông Thiên Phong còn có một đoạn tô đạo đìu hiu kéo dãn dài, bị cổ mộc xanh um bịt che. Thanh khô Vân Môn lập phái rộng hai ngàn năm gồm nhị địa pmùi hương cực kì hiểm yếu.
Khắp núi số đông tĩnh, bên cạnh giờ đồng hồ gió, phảng phất trong cả giờ đồng hồ côn trùng cũng chưa từng vang lên, lừng khừng là chúng đã đi được ngủ, hay vẫn tại trên đây ở bên cạnh Tkhô nóng Vân trọng địa, trang tráng lệ và trang nghiêm mục, chấn nhiếp đáp yêu tà. Khoác đạo bào màu xanh lá cây sẫm, Tiêu Dật Tài trường đoản cú khu vực xẻ bố hướng tới Tổ Sư từ đường nhìn lại, tiếp đến lừ đừ mà lại rất là trịnh trọng thi lễ một cái.
Thiên địa trần gian phảng phất bỗng nhiên đình trệ một thời gian, tiếp nối lại khôi phục bộ dáng vốn gồm của nó.
Tiêu Dật Tài chuyển phiên người, cũng không xoay đầu, chỉ rảo bước vượt qua tấm bia ngọc thạch, đi về phía cấm địa về tối trọng yếu của Tkhô nóng Vân Môn.
Bên ngoại trừ huyệt động cổ xưa vẫn chẳng gồm gì biến đổi, như thể thời hạn ở chỗ này đầy đủ lưu lại, chưa từng cải đổi thay qua đồ vật gi, Tiêu Dật Tài đứng trước Huyễn Nguyệt đụng đậy, ánh mắt chỉ hơi hướng thông thường xung quanh chú ý thoáng qua, tức tốc đi liền mạch vào.

Xem thêm: Nhà Xe Đoàn Xuân - Xe Khách Đoàn Xuân


Bên vào hễ bao phủ, một cánh cổng đầy lớp bụi nước nhỏ nhặt vần gửi nlỗi sóng nước vẫn nhỏng ngày làm sao, Nhiều hơn, vẻ mộc mạc giản đối chọi trong huyệt hễ vẫn vậy, không chút ít hài hòa cùng với nơi tsay mê ngộ Thiên đạo của không ít bậc kỳ tài trăm ndở người năm qua. Tiêu Dật Tài cho trước cánh cổng, kết thúc lại phút giây, hướng địa điểm sâu bên trong chú ý loáng qua, chỗ đó tia nắng u ám di động cầm tay, phảng phất là 1 đáy nước rạm bất khả trắc, lại nhỏng bao gồm một sinch thiết bị kỳ dị vẫn ngơi nghỉ trong nước hờ hững quan sát ra, quỷ dị khôn cùng.