THƠ VỀ LÁI XE

  -  
Ra đời nhờ những sáng tác ngẫu hứng của nhiều độc giả quan tâm đến lĩnh vực ô tô – xe máy cũng như tình hình an toàn giao thông. Cùng sathachlaixe.vn tổng hợp những bài thơ ấn tượng được nhiều độc giả quan tâm.

Bạn đang xem: Thơ về lái xe


*

Thơ hay về nghề lái xe 1:Tác giả của bài thơ chia sẻ giãi bày tâm tư, tình cảm và những vất vả gian truân của nghề nghiệp nhưng ông chưa nói lên tiếng nói từ trái tim, nói lên tiếng nói đạo đức nghề nghiệp.Bởi. Phía sau vô lăng ông tài là cuộc sống còn phía trước vô lăng là sự sống. Mong rằng các ông lái xe bằng cả trái tim.

Bởi đam mê anh chọn nghề tài xếMê khung trời vùng vẫy khắp muôn nơiAnh đâu hay bạc bẽo lắm em ơiBao đắng cay nhọc nhằn đêm khuy vắngĐêm từng đêm một mình anh thầm lặngÔm vô lăng mà nước mắt tuôn tràoNếu có thể anh chỉ ước làm saoNgày xưa kia đừng làm nghề tài xếNgày xưa kia lái xe bao người nểVà tôn vinh gọi đo là Bác tàiVà ngày nay lời gọi đó còn ai?Họ gọi anh chỉ là thằng tài xếEm yêu ơi đừng chờ anh ngày lễBởi nghề anh ko có lễ bao giờNếu thương anh em giận vu vơHiểu cho anh là vì anh tài xếĐừng chờ anh những đêm anh về trễVì nghề anh ko hẹn trước bao giờCũng có khi anh chỉ về trong mơEm đừng giận đừng hờn anh em nhé!Người ta bảo bác tài nhiều tình trẻ

Nhưng em ơi cũng chỉ có đôi ngườiHạnh phúc nhất là về thấy em cườiVà con thơ đang chờ anh về bế

*

Thơ hay về nghề lái xe 2:Nghề lái xe có rất nhiều nỗi niềm, vất vả, gian truân riêng mà những nghề khác không có. Người tài xế thường gặp rất phải những căn bệnh về xương khớp như đau lưng, đau vai, …

Tài xế nghèo tìm đâu ra mộng đẹpSống ngoài đường thu hẹp chuyện yêu đươngLấy vô lăng làm người tình trong mộngLấy cabin làm mái ấm gia đình

Thơ hay về nghề lái xe 3: Điều hạnh phúc nhất với người lái xe ko phải là được cầm vô lăng của một chiếc xe tiền tỉ hoặc siêu xe, mà là được bình yên trở về nhà với gia đình mới là điều hạnh phúc nhất. Năm mới chúc toàn thể ae lái xe thượng lộ bình an, để mọi người yên tâm mỗi khi chúng ta cầm vô lăng

Nghĩ về em anh vững vàng tay láiThương cha mẹ a nhè nhẹ chân ga

Thơ hay về nghề lái xe 4: Tài xế, họ cũng là những người bình thường. Họ cũng có nhu cầu ăn, ngủ, khám sức khoẻ, và họ cũng có những người họ yêu thương. Ngày trước lúc còn nhỏ, khi đi xe đò, mẹ mình thường gọi tài xế bằng cái tên trìu mến là "bác tài", còn ngày nay, cả xã hội gọi họ là "thằng tài xế" - dù cho đó có là những tài xế đứng tuổi.

Dù gọi bác tài hay thằng tài xếCũng là nghề tự hào lắm người ơiNhư cánh chim đi khắp muôn nơiNhững chuyến hàng khắp miền Nam BắcBuổi đón dâu kết bao mộng đẹp.Buổi đưa bà bầu, đón quý tử trong nôi.Buổi cấp cứu một người không quen biết.Vẫn là thằng tài xế người ơi.Đời là vậy cần chi ai nghi nhận.Vẫn vô lăng cùng việc tốt ta làm.Dắt xe khách cứu bao người xuống dốc.Cũng là thằng tài xế đấy thôi!!!!Vậy đừng than vinh lắm người ơi.Năm mờ oăn chính là nghề tài xế!!!

Thơ về nghề lái xe 5:Nghề nào cũng có cái vất, may mắn, rủi do riêng ko có giống nhau. Nhưng nghề lái xe vẫn là nghề vất vã nhất. Thức đêm hôm ko jo giấc ổn định. Biết vậy nhưng đã chọn em nó rồi thì phải yêu em nó thật lòng. Mong các bác tài vui lòng lái xe cẩn trọng cho mình, gia đình và mọi người. Chúc các bác vạn dặm bình an

Em cứ chờ anh ngày đông giá lạnh.Ngày hè vàng nắng xạm nàn da.Cứ chờ anh vê khi năm tháng dần qua.Dù công việc anh là không biết trước.Con đường dài mình anh mê mải.Lúc mệt nhoài chẳng biết tựa ai.Vì tương lai anh cứ đi hoài như thế.Rồi chợt vế như thể cơn mưaEm biết rằng cuộc đời đưa đẩy .Để anh đi nay đây mai đó.Với khó khăn áp lực của nghề .Mình lái thuê đâu có gì bề thế,Chỉ là anh tài xế đường dài.Nhưng cuộc đời ai cho ai,Họ đâu hay những đêm dài mất ngủLúc trực chờ cơm chẳng kịp ăn.Kinh tế khó khăn người ta khoán chặt.Từ rầu rì tới những thứ li ti.Và đường anh đi thì nhiều nguy hiểm.Cứ thương anh lặng thầm như thế.Mà chẳng thể nào hờn trách anh đâu....

*

Thơ về nghề lái xe 6: Mỗi nghề có một lỗi khổ riêng. Không có nghề nào là sướng hết. Thôi thì hãy cứ yêu nghề mình chọn.

Làm bác tài khổ lắm ai oi!Đi thì rất sớm nhưng về tối mịt,Suốt ngày dài làm bạn với bulang.Mọi áp lực luôn luôn đè nặng ,Sợ mấy chú hỏi thăm nhiều bằng biên bản.Bởi vì tiền cạn túi lấy j chi,Dẫu như thế nhưng ko he hối hận.Miễn có tiền trang trải cho mai sau,Khi cuộc sống càng ngặt nghèo khổ ải

Thơ về nghề lái xe 7: Cái nhìn của cả xã hội về nghề tài xế đã đúng chưa? Sự đóng góp của họ cho xã hội đã được nhìn nhận đúng mức chưa?

Hôm qua đang chạy trên đườngĐá đèn dò hỏi có chèo ko anhNgược chiều trả lời thật nhanhQuơ tay ko có đạp nhanh còn về90 ta đạp chẳng nềVô biển đá số ta về 80Vi vu ta mỉm ta cườiAi dè tốc độ hơn 10%Áo vàng núp góc bóng râmNhảy ra chộp lại hỏi thăm cái =Lòng đau, tim đập mặt nhănThôi đành 5xị gửi anh làm quàSếp cầm sếp nói rằng làCho chú lỗi nhẹ nhớ mà giảm gaCũng vì 1 chút đường xaCũng vì mấy má mấy cha ngược chiềuKhông biết mà cũng nói điêuÔi đời tài xế sao nhiều nỗi đau

Thơ về nghề lái xe 11: Lái Xe Vùng Cao Chỉ bằng những vần thơ đầy xúc cảm và giàu hình ảnh đó cũng phần nào phác họa được những khó khăn của các thầy cô giáo bám bản vùng cao phải đối diện hàng ngày. Thay vì sầu não u buồn, họ đã luôn thể hiện tinh thần lạc quan và yêu đời, yêu trò và trường lớp. Ngoài ra cũng nói về sự nhiệt tình của người lái xe.

Xem thêm: Hướng Dẫn Thi Hành Điều Lệ Đảng Năm 2016, Hướng Dẫn Số 01

Con đường nhỏ ngoằn ngoèo như chữ kíKí bàn chân tôi ở lại sân trườngKí những vòng xe, những nét yêu thươngKí vào tim tôi một trời kỉ niệm.Ba năm dài qua nhanh như lời hẹnTôi về đây làm cô giáo bản MèoTôi về đây, về với dốc cheo leoVới sương trắng, mây giăng núi bạc.Ba năm trong một đời người có nhiều đổi khác?Ba năm với tôi, đã khác rất nhiềuXa gia đình, lỗi hẹn với tình yêuXa thành phố, tôi làm cô giáo bản.Ngày đầu tiên về đây tôi hốt hoảngHọc sinh của tôi nhỏ bé biết chừng nào!Tóc cháy nắng, nhựa thành hoa trên áoChân chai sần qua những buổi chăn trâu.Ngày đầu tiên về đây tôi không biết đi đâuKhắp bốn bề chỉ mây với núiĐường dốc dài, mưa - trơn, nắng - bụiTôi khóc òa… chẳng lẽ bỏ về sao?Trường của tôi, trường vùng caoĐèn dầu thay điện, xe trâu thay xe tảiMùa đông đến nhìn học sinh ái ngạiSao đến trường… em không mặc áo ấm mùa đông?Thời gian trôi như bánh xe lăn vòngTôi đã quen “đồng hồ gà” báo thứcĐã quen lắm những con đường bên vựcThành bạn hiền của những ngọn đồi, con suối vùng cao…

*

Thơ về nghề lái xe 12: Người Lái Xe Bài thơ cho ta thấy được nỗi khổ của những người làm nghề lái xe. Đọc bài thơ mỗi người chúng ta sẽ có một cách suy nghĩ riêng về người tài xế, nhưng lại có chung quan điểm là hiểu được nỗi vất vả của các bác tài.

Nghề lái xe vất vả lắm bạn ơiNgồi ghế lái như ngồi trên ghế nóngCũng bởi vì phải mưu sinh cuộc sốngChấp nhận khó khăn vất vả trăm bề.

Là tài xế phải tâm huyết, đam mêCầm vô lăng như một người nghệ sỹLuyện tập chuyên cần ngày đêm bền bỉKhổ vô cùng và cũng rất hiểm nguy!

Là tài xế nhiều lúc phải tính suyBởi trong tay nắm giữ bao sinh mạngLàm nghề lái nhiều khi cũng rất bạcGặp khách "bùng" là mất trắng còn đâu?

Lái đường trường còn thức trắng đêm thâuBởi đường xấu phải đi dò từng bướcCó nhiều khi rủi ro ai biết đượcSố phận con người đâu dễ đổi thay!

Nghề lái xe thì nay đó mai đâyChỉ ghế xe là giường yêu ngủ vậyBởi đi xa xe là nhà mới thấyYêu quý vô cùng cô vợ nhiều chân.

Xem thêm: Độ Lại Xe Minsk Chế Đẹp Nhất, Những Mẫu Xe Minsk Độ Đẹp Bạn Không Thể Ngó Lơ

*

Thơ về nghề lái xe 13: Anh lái xe và người thi sĩ

Anh lái xe đưa tôi điĐến những đầm lầy xưa, nay thành vựa lúa.Đến những lều cỏNay thành nhà bốn mái, cửa sổ có đăng-ten.Nhà thơ đưa tôi điQuá khứ xa xưa đào tận đáy bùn đenNhững nhà hát, đâu trường và tượng quý.Anh lái xe đưa tôi điDấu thành cung vua xưa diễm lệNay là nhà của hoàng tử công nôngNhà thơ đưa tôi điNhững bờ biển biếc mênh mông.Những ruộng bậc thang đưa nhỏ lên đỉnh núi.Anh lái xe đưa tôi điNhững nhà máy ngất trời tuôn khói.Những thành phố từ đỉnh rừng xa. sáng rực hoa đèn.Ôi những cuộc đi trên đất nước bạn đang lên.Anh lái xe, nhà thơ, ai cũng là thi sĩ.

Hai bạn đường ơiTôi muốn nhìn sâu vào mặt các anh suy nghĩNhững niềm vui đổi mới bây giờVới quá khứ đau thương từ thuở xa xưaBởi giặc Thồ, vua quan và phát xítKhiến người dân An-ba-ni đã do nhiều máu và nước mắt.Nước Việt-nam chúng tôi dang chiến đầu lâu đàiĐể các bạn hôm nay lấp hố bom xây những lâu đài