TẠP BỈ KHÂU

  -  

Ninch Diệc Duy nóng mặt, không nói một lời nhảy dựng lên, muốn thừa lúc Lương Sùng sơ suất cướp điện thoại lần nữa, cuối cùng vẫn chẳng xoá được cái video đó.

Bạn đang xem: Tạp bỉ khâu

Lương Sùng thản nhiên quăng điện thoại một bên, nhẹ nhàng chống đỡ đôi tay khua khoắng của Ninh Diệc Duy, miệng thì nói "Cái này có gì đâu", còn bôi nhọ cậu "Xâm phạm riêng tư cá nhân", "Biết pháp mà lại phạm pháp".

Ninh Diệc Duy nỗ lực trong chốc lát, ngừng tay, tự mình an ủi: "Thôi, so thể lực thì em kém anh."

Lương Sùng nghe ra cậu ý tại ngôn ngoại, bóp mặt buộc cậu giải thích mang đến rõ lời này.

Tình huống như vậy phát sinh không biết bao lần, Ninh Diệc Duy sớm đã học được cách đối phó với hắn, cậu thở dài, hỏi một đằng trả lời một nẻo quan lại tâm Lương Sùng: "Dì chẳng bảo anh về ngủ sao, bao lâu rồi anh không ngủ?"

Cậu nhích gần Lương Sùng, giơ tay sờ mó làn da hắn, tiếc hận nói: "Dưới mắt quầng thâm dày đặc, chứng tỏ anh cần --"

Lương Sùng kéo tay cậu ra, xin thứ cho kẻ bất tài nói: "Ngưng."

Ninch Diệc Duy không ngồi về chỗ, vẫn nhìn Lương Sùng sát rạt, hỏi hắn lần nữa: "Anh rốt cuộc bao lâu rồi không ngủ?"

Lương Sùng nghĩ ngợi, buông tay Ninc Diệc Duy, qua loa nói, "Từ lúc đến đây chưa ngủ lần nào."

"Vậy chang được!" Ninh Diệc Duy tởm hãi, "Mau mau ngủ đi."

Ninc Diệc Duy đứng lên, túm cánh tay Lương Sùng lôi hắn dậy, kéo hắn về phía cầu thang.

Lương Sùng cao to lớn, đi đường còn ôm ôm dựa dựa, Ninc Diệc Duy kéo hắn vô cùng vất vả, một lúc chỉ tiến được vài bước.

Xem thêm: Tuyển Dụng, Tìm Việc Làm Ở Quận Bình Tân, Việc Làm Phổ Thông

Đến bên tay vịn cầu thang, Lương Sùng cuối cùng chủ động bước một bước, vươn tay vây Ninch Diệc Duy giữa mình và tay vịn, cúi đầu hỏi cậu: "Bảo anh ngủ, vậy em làm gì?"

Ninc Diệc Duy bị Lương Sùng khóa trước ngực, tự hỏi tự hỏi, vì chưng dự nói: "Em...... Sửa luận văn?"

Lương Sùng sửng sốt, cạn lời cùng Ninh Diệc Duy nhìn nhau nhì giây.

Phát hiện hình như đáp án này không nên, Ninc Diệc Duy chần chừ hỏi: "Làm sao thế?"

"Quên đi." Tay Lương Sùng đỡ Ninc Diệc Duy, dùng lực một phát, khiêng cậu lên vai.

Ninc Diệc Duy đột ngột bị treo lơ lửng, sợ đến nỗi cứng người không dám cử động, đợi Lương Sùng đi được nửa cái cầu thang, cậu mới khẽ khàng giãy giụa, nói: "Nhanh hao thả em xuống!"

Lương Sùng chẳng xi nhê, vỗ mông cậu: "Đừng lộn xộn."

Bọn họ đi hết cầu thang, băng qua hành lang, vào căn phòng hẳn là của Lương Sùng, tấm thảm màu xám trước mắt Ninc Diệc Duy lắc la lắc lư, rốt cuộc dừng lại.

Xem thêm: Thú Chơi Honda 67 Thời ', Honda 67 Và Những Giá Trị Vượt Thời Gian!!!

Lương Sùng ném Ninc Diệc Duy lên chiếc giường mềm mại. Ninc Diệc Duy ngã bạch xuống, lưng nặng nề tiếp xúc chăn đệm, chỉ cảm thấy váng đầu hoa mắt.

"Làm cái gì đó," cậu giương khuỷu tay lên, nhìn Lương Sùng mặc sơmi cách đó không xa, nhỏ giọng nói, "Anh muốn mang đến em ngã chết à."