KHÔNG GIÁNG NHIỆT SƯU

  -  

Mấy chữ cuối cùng tựa như tiếng trời vậy, mọi người ở đây không ai nói ra tiếng nhưng đều có thể cảm giác được một cách rõ ràng nỗi áp lực ghê người tan biến vào nháy mắt, bầu không khí trở nên nhẹ nhàng thoải mái, dường như có vô số nốt nhạc lặng yên múa máy.

Bạn đang xem: Không giáng nhiệt sưu

Nhân viên công tác đều đang bận việc phần mình, chỉ có nhị vị diễn viên liếc nhau một cái rồi ăn ý cùng đi về phía đạo diễn.


Trần Kỳ Chính đứng dậy khỏi ghế đạo diễn, nhìn bọn họ hồi lâu mới phán: "Buổi chiều diễn cũng được, ngày mai tiếp tục phát huy."

Tảng đá treo trong ngực Lục Dĩ Nghiêu và Nhiễm Lâm cuối cùng cũng rơi xuống.

Đây đều không phải lần đầu hai người đóng phim, riêng Lục Dĩ Nghiêu thì đã có ghê nghiệm phong phú về cả màn ảnh lớn lẫn màn ảnh nhỏ, nhưng Lúc đối diện với đạo diễn Trần thì chẳng hiểu do đâu mà cảm giác như thể hồi mới debut lần đầu đóng phlặng vậy. Cái hồi mà còn là người mới, lần đầu đối diện với máy xoay thì thấp thỏm lo âu.

Nghiêm sư xuất cao đồ.

Trong lòng nhị người đều hiểu cả, gặp được người như đạo diễn Trần là chuyện rất tốt đối với những diễn viên đang muốn đột phá bản thân.

Xem thêm: Parts & Specifications: Honda Sh125 For Sale, 2015 Sh Mode 125

Cuối cùng cũng đợi được đạo diễn Trần đi xa, Lưu Loan Loan và Lý Đồng thi nhau chạy tới, người thì đưa nước cho Nhiễm Lâm, người thì dâng cà phê cho Lục Dĩ Nghiêu.

Nhiễm Lâm uống một hụm nước lọc, dùng ánh mắt không đồng tình nhìn Lục Dĩ Nghiêu: "Trời sắp tối rồi mà anh còn uống cà phê hả?"

Lục Dĩ Nghiêu thản nhiên đáp: "Không sao đâu, tôi quen rồi, không ảnh hưởng đến giấc ngủ đâu."

Dĩ nhiên Nhiễm Lâm tin rằng những người tốt uống cà phê thì sẽ có sức đề kháng, nhưng mà: "Nó khiến đến vai trung phong thần gớm của anh luôn giữ trạng thái hưng phấn, mặc dù anh không cảm giác được điều này vẫn đi ngủ như thường lệ, nhưng não bộ của anh lại không thực sự được nghỉ ngơi."

"Không sao." Lục Dĩ Nghiêu thuận miệng bảo, hắn không cảm thấy loại thói thân quen cá nhân này đáng phải nghiên cứu thảo luận gì.

Nhưng lúc cầm cốc cà phê đưa lên đến miệng, rồi lại liếc mắt xem cái người vẫn đang nhìn hắn chằm chằm cơ, thì cái ly đã đặt bên mép rồi vẫn không sao nghiêng đi mang lại nổi.

Nhiễm Lâm thấy người ta chần chờ thì vội nói: "Không sao đâu tôi chỉ tiện miệng nói vậy thôi, anh cứ uống đi."

Lục Dĩ Nghiêu xuôi xuôi, mép cốc hơi nghiêng vào trong miệng...

Xem thêm:

"Nhưng nếu cứ uống như thế thì sẽ dễ dẫn đến việc phụ thuộc vào cà phê."

"Tôi không cảm thấy tác dụng của nó quá mạnh..."

"Ừ, tôi chỉ nhắc nhở tí thôi, anh cứ uống đi."

Miệng ly nghiêng xuống tiếp, vị đắng ban đầu mà dư vị ngọt đã chạm vào bờ môi...

"Với cả nó hại dạ dày lắm, nhất là đối với những người ăn uống không có quy luật như chúng ta."

Lục đại minc tinh bỏ cuộc, đưa trả cái ly mang đến trợ lý: "Thôi thôi, cậu đổi giúp tôi ly nước lọc."