Hỏa Công Đầu Đà

  -  
Hồi (1-76)
← Hồi 44Hồi 46 →
Cơ hội tìm chi phí cùng với Pi Network – miễn phí tổn - hổ ngươi gì ko thử? - Cliông chồng vào tìm hiểu ngay!!!

Bừng bừng lửa thánh cháy lên, Làm trai cố chí báo đền sông núi.

Bạn đang xem: Hỏa công đầu đà

Muôn bạn trên dưới một lòng, Xua quân Hồ Lỗ đại công cáo thành.***Mọi tín đồ lo lắng Trương Vô Kỵ bị tmùi hương đề xuất ko đuổi theo, nhanh nhảu xúm lại. Trương Vô Kỵ mỉm cười, xua tay, ý nói không vấn đề gì cả, trong thân thể phát động Cửu Dương thần công, đẩy khí âm hàn của Huyền Minch thần ctận hưởng ra phía bên ngoài. Trên đầu đàn ông như loại lồng hấp, đầy đủ làn khá White từng tia cất cánh lên. Csản phẩm tháo áo không tính, phía hai bên phí a bên sườn bao gồm dấu nhị bàn tay màu Đen sậm. Cửu Dương thần công vận chuyển một hồi, nhị bàn tay từ bỏ color đen biến thành màu tía, tự color tía trở thành color tro, sau cùng mất tích không thể dấu vết gì nữa. Trước sau chỉ mất nửa tiếng đồng hồ thời trang, khác hoàn toàn hồi đó mấy năm không quần thể trừ được âm độc của Huyền Minh thần ctận hưởng, bây giờ khohình họa tự khắc là mất hẳn. Cmặt hàng đứng dậy, nói:

- Lần này tuy hung hiểm thật, nhưng lại ở đầu cuối bọn họ cũng hiểu rằng phương diện mũi của kẻ tuyên chiến đối đầu.

Khi Huyền Minh nhị lão đối ctận hưởng cùng với Dương Tiêu, Vi Nhất Tiếu thì trước kia đã biết thành Cửu Dương thần công của Trương Vô Kỵ xung kích rồi, âm độc trong nội khí không được nhì thành dịp bình thường, thay cơ mà Dương Vi hai tín đồ buộc phải ngồi đả tọa vận khí, một hồi thiệt lâu mới đẩy được không còn âm độc ra. Trương Vô Kỵ quan tâm mang lại tmùi hương nuốm của thái sư phụ tuy thế Trương Tam Phong nói:

- Hỏa công đầu đà khí công chẳng xứng đáng gì, nước ngoài công tuy cương cứng mãnh thật nhưng đối với Huyền Minch thần ctận hưởng thì còn kém nhẹm xa, thương gắng của ta không có gì xứng đáng ngại ngùng.

Vừa lúc đó ctận hưởng kỳ sứ đọng Nhuệ Kyên Kỳ là Ngô Kình Thảo bước vào bẩm báo, toàn bộ địch nhân đến xâm phạm sẽ xuống núi rồi. Du Đại Nmê mẩn ngay thức thì sai tri khách hàng đạo nhận dọn cỗ chay nhằm mời quần hào Minh giáo. Trong buổi tiệc, Trương Vô Kỵ lập tức kể lại cho Trương Tam Phong và Du Đại Nmê mẩn toàn bộ sự tình tự Khi tạm biệt tới bây giờ, ai nấy mọi khiếp hãi thở nhiều năm. Trương Tam Phong nói:

- Năm xưa cũng tại vị trí điện Tam Tkhô giòn này, ta đã từng cùng một ông già thảo luận một chưởng trọn, tất cả điều là hồi kia y mang trả làm quân Mông Cổ đề xuất băn khoăn là bạn nào trong nhị bạn đó. Nói ra thật đáng hổ thẹn, cho đến hôm nay, họ vẫn chưa biết rõ kẻ tuyên chiến đối đầu cội gác gắng nào.

Dương Tiêu nói:

- Không biết cô bé bọn họ Triệu cơ lai lịch thay như thế nào nhưng sao cao thủ nlỗi các loại Huyền Minh nhị lão cũng bắt buộc cam trọng điểm để cho cô ta không đúng khiến.

Mọi fan suy đân oán đầy đủ các loại cơ mà chần chừ rõ nỗ lực làm sao. Trương Vô Kỵ nói:

- Trước đôi mắt gồm nhị chuyện bự bắt buộc có tác dụng. Việc trước tiên là đi cướp Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao nhằm trị mang lại ngoài thương thơm cầm cố của Du tam sư bá cùng Ân lục sư thúc. Việc sản phẩm công nghệ nhị là nghe ngóng thông tin nhóm Tống đại sư bá bây chừ nơi đâu. Cả nhì việc này đều sinh sống vào tay cô nàng họ Triệu tê.

Du Đại Nsi cười cợt gượng gạo nói:

- Ta tàn phế đã nhì mươi năm, dù quả gồm tiên đan thuốc tốt cũng trị không khỏi được đâu, lo bài toán cứu vớt đại ca, lục đệ các bằng hữu mới là cần.

Trương Vô Kỵ nói:

- Việc quan yếu trì hoãn, xin Dương tả sứ, Vi Bức Vương cùng Tngày tiết Bất Đắc đại sư bố vị đi cùng tôi xuống núi tróc nã kiếm tìm tăm hơi địch nhân. Các chưởng kỳ phó sđọng của Ngũ Hành Kỳ phân tách nhau ra đến những phái Nga Mi, Côn Lôn, Không Động với Nam Thiếu Lâm sống Phúc Kiến liên hệ với những phái, nghe ngóng thông tin. Xin ông ngoại và cậu đi xuống Giang Nam chỉnh đốn lại giáo bọn chúng Thiên Ưng Kỳ. Thiết Quan đạo trưởng, Chu tiên sinch, Bành đại sư thuộc những chưởng kỳ sứ Ngũ Hành Kỳ trong thời điểm tạm thời nghỉ ngơi lại núi Võ Đương, nghe lệnh thái sư phú của mình Trương chân nhân, trọng điểm điều đụng hoạch định.

Csản phẩm thuận miệng sắp đặt ngay lập tức trong bàn tiệc. Ân Thiên Chính, Dương Tiêu, Vi Nhất Tiếu gần như tín đồ số đông đứng lên, khom sống lưng thừa nhận lệnh. Trương Tam Phong thuở đầu còn ngờ rằng cánh mày râu ttốt quá, làm sao thống suất được quần hào, bây giờ thấy chàng phạt hiệu chỉ thị, những đại công dụng trong võ lâm như Ân Thiên Chính, Dương Tiêu... số đông độc nhất vô nhị duy nhất theo đúng, trong thâm tâm cực kì vui sướng nghĩ thầm: "Y học được Thái Cực Quyền, Thái Cực Kiếm của ta chẳng qua chỉ bởi vì khí công gồm căn uống bạn dạng, ngộ tính cao, Mặc dù cũng khó khăn thiệt nhưng lại chưa hẳn thật là quí. Còn nhỏng y rất có thể quản thúc các đại ma đầu của Minh giáo, Thiên Ưng giáo gửi lũ bọn họ chuyên chở con đường ngay thẳng, loại kia mới thực là một đại sự. Ôi, Thúy Sơn bao gồm tín đồ nối dõi rồi, Thúy Sơn bao gồm bạn nối dõi rồi". Nghĩ mang lại đây, ông không nhịn nổi vuốt râu mỉm cười.

Trương Vô Kỵ, Dương Tiêu, Vi Nhất Tiếu cả bầy nạp năng lượng no rồi, lập tức tạm biệt Trương Tam Phong xuống núi do thám hành tung của Triệu Mẫn. Bọn Ân Thiên Chính tiễn mang lại bên cạnh núi mới quay trở lại. Dương Bất Hối lưu luyến không muốn rời khỏi phụ thân, đưa chân cho rộng một dặm. Dương Tiêu nói:

- Bất Hối, bé về đi, nỗ lực chăm lo cho Ân lục thúc.

Dương Bất Hối đáp:

- Vâng.

Nàng đưa góc nhìn Trương Vô Kỵ, đột nhiên má đỏ bừng, nói nhỏ:

- Vô Kỵ ca ca, em ước ao nói với anh song câu.

Dương Tiêu và Vi Nhất Tiếu cả lũ cha tín đồ vào bụng mỉm cười thầm: "Hai người có tình thanh khô mai trúc mã<1>, thể như thế nào chẳng có vài ba lời hy vọng nói". Lập tức ngày càng tăng cước bộ, chạy xa một quãng.

Dương Bất Hối nói:

- Vô Kỵ ca ca, anh mang lại trên đây.

Nàng cố gắng tay Vô Kỵ, cho ngồi xuống một tảng đá to bên sườn núi. Trương Vô Kỵ trong tâm nghi ngờ từ bỏ hỏi: "Ta với cô chị em biết nhau từ bỏ nhỏ dại, giao tình không phải bình thường. Vậy cơ mà lần này cách nhau chừng lâu ngày ko gặp mặt, sao cô ta lại so với bản thân thật là thờ ơ chẳng thân thiện tí làm sao, bây giờ lại mong nói chuyện?".

Chỉ thấy Dương Bất Hối không há miệng to khía cạnh đã đỏ bừng, cúi đầu yên thinch. Một lúc thọ sau mới nói:

- Vô Kỵ ca ca, Lúc bà mẹ em mất gồm ủy thác mang đến anh lo lắng mang đến em, buộc phải không?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Đúng thế!

Dương Bất Hối nói:

- Anh vạn dặm con đường xa thẳm vợi, từ bỏ kè sông Hoài đưa em mang lại Tây Vực giao tận tay cha em, lối đi từng nào lần vào hình thành tử, trăm cay nghìn đắng. Đại ân cấp thiết thường đáp bằng lời, cái ân nghĩa đó em chỉ để trong lòng lòng thôi, trước ni chưa nói với anh một lời làm sao.

Trương Vô Kỵ đáp:

- Cái đó bao gồm gì đáng nói đâu? Nếu nhỏng anh ko gửi em đến Tây Vực, bản thân anh cũng không có phần lớn cơ duyên gặp gỡ gỡ, e rằng chất độc hại vạc ra hiện nay đã chết rồi.

Dương Bất Hối nói:

- Không, không đâu vào đâu. Đại ca nhân hiệp rộng thoải mái, chạm chán việc gì rồi cũng phùng hung hóa cát. Vô Kỵ ca ca, em trường đoản cú bé dại không tồn tại bà bầu, phụ vương em mặc dù thân mà lại có không ít điều em cần thiết nói cùng với thân phụ được. Đại ca là giáo nhà của phiên bản giáo thiệt nhưng trong tâm địa em, em chỉ nghĩ về anh như một tín đồ anh ruột thôi. Hôm kia bên trên Quang Minch Đính thấy anh lành lặn trsống về, lòng em mừng không sao thổ lộ được, chỉ gồm điều em không tiện thể nói với anh, anh có giận em không?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Không đâu, dĩ nhiên là không giận.

Dương Bất Hối nói tiếp:

- Em so với Tiểu Siêu thực tàn ác, thực tàn bạo, chắc anh không vừa ý. Chỉ vì chưng người mẹ em chết thật thê thảm, so với ác nhân, từ bỏ đó em gan ruột thật rắn rỏi. Về sau thấy Tiểu Siêu đối với anh thiệt giỏi, em không thể ghét nó nữa.

Trương Vô Kỵ mỉm cười:

- Con đái a đầu Tiểu Siêu quả thật có tương đối nhiều điều kỳ quái, gồm điều anh thấy nó chưa hẳn là tín đồ xấu đâu.

Trong thời điểm này mặt trời sẽ ngả về phương Tây, gió thu mơn man thiệt mát rượi. Dương Bất Hối vẻ mặt nhu tình vô hạn, sóng mắt lộng lẫy, nói nhỏ:

- Vô Kỵ ca ca, anh nghĩ về thân phụ em cùng bà mẹ em tất cả tránh việc chưa phải cùng với Ân... lục thúc không?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Cthị trấn cũ rồi, bản thân tránh việc nói tới nữa.

Dương Bất Hối nói:

- Không đâu, đối với bạn ngoài thì cthị xã đó đã thừa thọ rồi, cho em ni cũng đã mười bảy tuổi rồi (?)<2>. Thế dẫu vậy mặc dù cụ làm sao Ân lục thúc vẫn luôn ghi nhớ được người mẹ em. Bây giờ ông ta lại bị tmùi hương nặng trĩu, sớm hôm mê man, vẫn thường di động em, ko ngớt gọi: "Hiểu Phù, Hiểu Phù". Ông ấy còn nói: "Hiểu Phù, em chớ quăng quật anh. Chân tay anh gãy cả rồi, đang thành truất phế nhân, anh van em, đừng quăng quật anh nhé, chớ có tác dụng ngơ không ngó ngàng gì mang lại anh".

Nàng nói tới đây, nước đôi mắt nghẹn ngào thật là khích cồn. Trương Vô Kỵ nói:

- Đó chẳng qua là lục thúc tâm sự lúc thần trí nửa mê nửa thức giấc, không tồn tại gì làm cho chắc chắn là đâu.

Dương Bất Hối nói:

- Chẳng cần đâu. Anh không rõ cơ mà em thấu hiểu. Lúc ông ấy tỉnh giấc táo rồi, những lần chú ý em, góc nhìn cùng thần khí cũng vẫn như vậy, gồm ý cầu khẩn em đừng quăng quật ông ta, cơ mà không đủ can đảm nói ra lời đấy thôi.

Trương Vô Kỵ thsống nhiều năm một giờ, nam giới biết rằng vị sư thúc này võ thuật mặc dù cao, cá tính lại thiệt yếu ớt. Hồi nhỏ tuổi quý ông vẫn thường bắt gặp duy nhất cthị trấn hết sức nhỏ tuổi nhặt cũng làm ông ta khóc một hồi, tử vong của Kỷ Hiểu Phù so với ông thiệt là 1 biến đổi nắm phệ, bây chừ tứ đọng bỏ ra lại gãy nát, đương nhiên ông ta tinh thần tởm hoảng không yên tâm. Chàng bèn nói:

- Ngu huynh đã kiệt tận toàn lực tìm cách giành cho bằng được Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao nhằm trị cho Tam sư bá với Lục sư thúc.

Dương Bất Hối nói:

- Mỗi lần Ân lục thúc nhìn em như thế, suy nghĩ lại em càng thấy phụ vương em và bà bầu em không phải, càng thấy ông ta đáng thương hơn. Vô Kỵ ca ca, em đã bao gồm miệng hài lòng cùng với Ân... Ân lục thúc, thuộc cấp ông ấy ngoài cũng thế, cả đời tàn phế truất cũng vậy, em nguyện đang sinh sống sát bên ông ấy trường thọ, vĩnh viễn không rời xa ông ta.

Nàng nói đến phía trên, hai hàng nước mắt rã ròng ròng, tuy nhiên trạng thái vừa phấn chấn hớn hở, lại vừa thứa hẹn thùng. Trương Vô Kỵ tởm hãi, không ngờ rằng thiếu nữ lại cả gan cùng Ân Lê Đình giao phó cuộc đời, duy nhất thời lần khần phải bội nghịch ứng ra sao, chỉ ấp úng:

- Em... em...

Dương Bất Hối nói:

- Em vẫn nói chắc chắn rằng nlỗi chém đinc chặt Fe là đã nhất định theo ông ta. Dù cho cả đời ông ko cử cồn được thì em cũng trở thành phục dịch mặt chóng, lo liệu vấn đề siêu thị, nói chuyện vui đến ông ấy giải sầu.

Trương Vô Kỵ nói:

- Thế dẫu vậy cô...

Dương Bất Hối giật lời:

- Chẳng cần vì em tốt nhất thời khích cồn mà lại hẹn cố cùng với ông ấy đâu. Trên lối đi em sẽ Để ý đến thật những thật kỹ. Không đầy đủ ông ấy không bỏ em được nhưng mà em cũng không vứt ông ấy được. Nếu nlỗi ông ấy bị thương nặng trĩu không chữa trị nổi thì em cũng ko sống được đâu. Mỗi Lúc em sống ngay sát ông ấy, ông ấy tê mê chú ý em, em thấy vui vẻ hết sức. Vô Kỵ ca ca, lúc còn bé xíu cthị xã gì em cũng kể mang lại anh nghe, em mong ăn uống bánh nướng, cũng nói mang lại anh tuyệt, trên đường đi mong ăn kẹo cũng nói cùng với anh. khi kia bản thân làm những gì bao gồm chi phí để mua, nửa đêm anh vào rước cắp của mình ra cho em, anh tất cả còn lưu giữ không?

Trương Vô Kỵ nghĩ về mang đến năm xưa khi đại trượng phu di động cô ta dẫn đi kiếm phụ thân, nhị anh em trống mái tất cả nhau ko khỏi chạnh lòng, hạ giọng nói:

- Anh ghi nhớ chứ.

Dương Bất Hối cố kỉnh bàn tay Đấng mày râu nói:

- Anh chuyển đến em dòng kẹo, em không nỡ ăn uống, cố gắng vào tay đi con đường, tia nắng hấp thụ vào kẹo rã ra, em tiếc nuối vượt khóc mãi không đỡ bệnh. Anh bảo nhằm anh tìm kiếm mang đến em dòng không giống nhưng tiếc cố kỉnh trong tương lai đâu tất cả tra cứu thấy nhiều loại kẹo đó nữa. Về sau anh cài mang đến em các chiếc kẹo vừa to vừa ngon, em ko say đắm lại khóc nữa khiến cho anh bực bản thân thừa mắng em là trù trừ nghe lời, gồm đúng không?

Trương Vô Kỵ mỉm cười nói:

- Anh mắng em anh đâu có lưu giữ.

Dương Bất Hối nói:

- Tính tình em cầm cố chấp lắm, Ân lục thúc là loại kẹo trước tiên em yêu thích, em sẽ không còn yêu thích mẫu kẹo nào thiết bị nhị. Vô Kỵ ca ca, gồm Lúc em nghĩ thật là con nít, anh tốt với em như thế, mấy lần cứu giúp em bay chết, đúng ra em... em buộc phải suốt đời hầu hạ anh new đề nghị. Thế cơ mà em coi anh chẳng không giống gì anh ruột, trong thâm tâm em thương thơm anh kính anh, mặc dù thế đối với ông ta em thấy thương thơm hại ko để đâu mang đến xiết, mến ông ta không nói ra được. Ông ấy tuổi còn hơn gấp rất nhiều lần em, lại là trưởng bối của em, bạn ta thể nào cũng cười cợt em, thân phụ em lại là quân địch không team ttránh phổ biến, em... em biết là không ổn... dẫu vậy mặc dù nỗ lực như thế nào chăng nữa, em cũng trở thành nói với anh.

Nàng kể tới trên đây, không dám chú ý vào khía cạnh Trương Vô Kỵ nữa, lập tức đứng dậy, chạy mất.

Trương Vô Kỵ nhìn sống lưng cô bé ẩn phía sau một sườn núi, trong tâm địa sợ hãi, do dự tính sao, đứng ngơ ngẩn hồi thọ, rồi đuổi chạy theo ba người Vi Nhất Tiếu. Thuyết Bất Đắc và Vi Nhất Tiếu thấy khóe mắt đàn ông có lẽ bao gồm ngấn lệ, liếc Dương Tiêu tủm tỉm cười, ý như mong muốn nói: "Chúc mừng ngươi nhé, chẳng bao lâu nữa Dương tả sứ đọng sẽ thành bố bà xã của giáo chủ".

Bốn bạn xuống ngoài núi Võ Đương. Dương Tiêu nói:

- Cô nương chúng ta Triệu kia tiền hô hậu ủng, không phải chỉ đi một mình, mong muốn search hành tung cô bé ta không tồn tại gì là khó. Chúng ta phân chia nhau ra tứ hướng đông tây-nam bắc tra kiếm tìm, hẹn mai sau đúng ngọ chạm chán nhau trên Cốc Thành. Tôn ý của giáo chủ ra sao?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Hay lắm, cđọng như vậy, nhằm tôi trở về pmùi hương tây.

Cốc Thành nằm ở phía đông núi Võ Đương, cánh mày râu đi về hướng tây tra xét, tức là nên đi xa hơn những người kia một khúc mặt đường. Chàng dặn tiếp:

- Võ công của Huyền Minch nhị lão vô cùng ghê gớm, cha vị giả dụ bao gồm chạm mặt bọn họ, trường hợp tránh được thì tránh, đừng 1 mình rượu cồn thủ với bọn họ làm cái gi.

Ba tín đồ vâng lệnh, mau chóng hành lễ giã từ, chia nhỏ ra tía hướng phía đông phái nam bắc cơ mà đi.

Về phía tây toàn là con đường núi, Trương Vô Kỵ thi triển khinh công chạy thật nhanh khô, chỉ hơn một giờ đồng hồ đã đi vào Thập Yển Trấn. Cmặt hàng xẹp vào thị trấn kiếm một quán nạp năng lượng Call một tô mì, hỏi tiểu nhị hỏi xem bao gồm thấy một chiếc kiệu quấn gấm đoạn kim cương đi qua không. Gã tiểu nhị đáp:

- Có chứ. Còn thêm bố fan bệnh nguy kịch, phía trong võng khiêng theo nữa, đi về phía Hoàng Long Trấn, mới không tới một giờ.

Trương Vô Kỵ mừng lắm, nghĩ âm thầm lũ bạn này sẽ không thể đi nkhô nóng, để ngoài bật mý tăm dạng của chính mình cho trời về tối xua đuổi theo cũng ko muộn. Csản phẩm bèn search một khu vực yên lặng, nằm ngủ một giấc, chờ mang đến canh một new trực tiếp phía Hoàng Long Trấn nhưng mà đi.

Lúc mang đến trấn ttránh không tới canh nhì, phái mạnh náu bản thân bên dưới góc tường, thấy mặt đường xa trọn vẹn lặng tĩnh ko một bóng bạn, tuy nhiên ở 1 khách hàng điếm to vẫn còn đó đèn đuốc sáng bác. Cmặt hàng tung mình nhảy lên căn nhà, nhẩy vài loại, đang đi tới ngôi nhà kề bên khách hàng điếm, quan sát xung quanh thấy ngơi nghỉ bên phía ngoài đồng trống khu vực bờ sông gồm một cái lều vải to, đằng trước phía sau tất cả tín đồ tương hỗ, canh dữ thật nghiêm mật, nghĩ về thầm: "Không lẽ Triệu cô nương lại ngơi nghỉ vị trí cái lều kia? Hình dáng nói năng cô ta chẳng khác gì bạn Hán, nhưng hành sự ngang tàng khoan khoái, tất cả vài ba phần phong cách fan Mông Cổ". khi kia tín đồ Ngulặng thống trị Trung Hoa sẽ thọ, ko thảng hoặc những người dân Hán tương đối mang cố kỉnh học tập bí quyết của tín đồ Mông Cổ chỉ ra rằng vinh dự phải cũng không tồn tại gì là kỳ lạ.

Vô Kỵ sẽ tính tân oán làm sao mang lại ngay sát cái lều đó được, thốt nhiên nghe xuất phát từ 1 hành lang cửa số nơi khách hàng điếm vọng ra mấy giờ đồng hồ rên. Csản phẩm chợt hễ tâm vội vàng dancing xuống rón rén men mang đến hành lang cửa số, quan sát vào vào. Trong bên gồm tía fan vị trí bố chiếc nệm, trong các số ấy hai người nhìn không rõ phương diện. Người nằm ngay gần hành lang cửa số hai tay nhị chân số đông quấn vải White chính là "A Tam", y xuýt xoa nho nhỏ tuổi coi chừng lốt tmùi hương cực kỳ âu sầu. Trương Vô Kỵ suy nghĩ thầm: "Chân tay y bị ta tấn công gãy, thể nào cũng cần sử dụng linh dược bạn dạng môn là Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao để chữa bệnh. Hiện nay nếu không giật rước thì còn lúc nào?". Csản phẩm lên đẩy tung cửa sổ, tung bản thân nhảy vào, một tín đồ đứng trong phòng kinh hãi kêu lên, vung chưởng tiến công ra. Trương Vô Kỵ giơ tay chộp đầu quyền của y, tay nên điểm luôn vào thị trấn tê, quay trở lại bắt gặp nhì bạn nằm tê chính là gã đầu hói "A Nhị" với Bát Tí Thần Kiếm Pmùi hương Đông Bạch. Còn fan bị quý ông điểm huyệt mặc trường bào vải xanh, tay còn nỗ lực hai loại kyên ổn chắc chắn rằng vẫn châm kim đến tía fan đỡ nhức. Trên bàn để một cái bình color đen, cạnh bình tất cả mấy kân hận ngải cứu vãn.

Trương Vô Kỵ cầm cố mẫu bình lên, msinh hoạt nút ra ngửi, thấy một mùi cay nồng, rất là hăng xông vào mũi. "A Tam" kêu lên:

- Có người cho chiếm dung dịch...

Trương Vô Kỵ ngón tay nhanh nlỗi gió điểm luôn á huyệt của cả ba người, mngơi nghỉ băng của "A Tam" ra coi, quả nhiên tuỳ thuộc y hồ hết một color Đen, đậy một tấm cao mỏng. Csản phẩm e ngại Triệu Mẫn ngụy kế đa đoan, rứa ý nhằm dung dịch giả trong bình, nhằm dụ cho doanh nghiệp tới nên vét toàn bộ thuốc nhích cao hơn tín đồ "A Tam" lẫn gã đầu hói "A Nhị" vào băng vải, thì mặc dù thuốc vào bình có thể giả cơ mà dung dịch từ ngay lập tức dấu tmùi hương của mình hẳn chẳng thể làm sao trả được. Người trông coi bên phía ngoài nghe giờ, đạp cửa xông vào. Trương Vô Kỵ ko thèm nhìn đến họ, giơ chân đá mọi cá nhân một chiếc văng cả ra phía bên ngoài. Chỉ trong giây lát, người vào khách hàng điếm kêu la om xòm, náo loạn cả lên.

Trương Vô Kỵ liên tiếp đá sáu tín đồ new vét được một ít số thuốc cao tgiá buốt bên trên fan "A Tam" và lão hói đầu "A Nhị", nghĩ về âm thầm nếu như bản thân dây dưa thêm, làm cho Huyền Minc nhị lão xông ra thì thiệt là khó khăn, phải quăng quật ngay lập tức cái bình thuốc cùng cuốn băng vào túi, nhắc gã y sĩ lên nỉm luôn luôn ra ngoài hành lang cửa số.

Không không tính dự liệu của phái mạnh, chỉ nghe bình một giờ thật to, gã lương y tê đã bị tấn công trúng một ctận hưởng lnạp năng lượng cù ra đất, kế bên hành lang cửa số quả tất cả cao thủ phục kích tập kích. Trương Vô Kỵ lợi dụng ngay khoảng thời gian ngắn đó, phi thân ra phía bên ngoài, vào láng tối tia nắng phủ thoáng, nhì món binch khí sẽ đâm tới. Csản phẩm tay trái kéo, tay đề xuất đẩy, thi triển Càn Khôn Đại Na Di, kiếm bên trái ngay thức thì đâm trúng người bên buộc phải còn ngọn gàng giáo mặt bắt buộc đâm ngay vào người phía bên trái, đã lộn xộn thì đàn ông sẽ chạy xa rồi.

Csản phẩm trên phố về cảm giác phấn kích, mặc dù chuyến hành trình không đưa ra được chân tướng tá Triệu Mẫn nhưng mà đem được Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao thì cho dù gì vẫn hơn. Csản phẩm mau chóng chạy về núi Võ Đương, nhờ vào Hồng Thủy Kỳ cho tất cả những người mang đến Cốc Thành, báo mang đến đàn Dương Tiêu quay trở lại. Trương Tam Phong với những người khác nghe tin đã đưa được Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao phần nhiều hết sức vui lòng.

Trương Vô Kỵ chu đáo kỹ dung dịch cao thoa trên người "A Tam" rồi so sánh cùng với thuốc cao trong bình, trái chính xác là và một thiết bị. Cái bình đó là 1 kân hận ngọc phệ tạc thành, Đen nhánh nhỏng tô, thay bên trên tay thấy âm nóng trông dường như cổ điển. Riêng dòng bình đó không lành cũng là một bảo vật quí giá bán rồi. Csản phẩm không thể không tin tưởng gì nữa, không nên người khênh Ân Lê Đình và Du Đại Nmê mệt vào chống riêng biệt, để hai loại giường tuy vậy tuy vậy.

Dương Bất Hối đi theo vào, người vợ không đủ can đảm nhìn trực tiếp vào mặt Vô Kỵ nhưng trên mặt đầy vẻ sáng ngời, trong tâm cực kỳ cảm kích, đủ thấy Trương Vô Kỵ đưa cô gái lịch sự Tây Vực, uống nạm người vợ ly rượu độc ở nhà Hà Thái Xung, từng nào ơn tình này cũng không bằng được câu hỏi phái mạnh trị bệnh dịch mang lại Ân Lê Đình.

Trương Vô Kỵ nói:

- Tam sư bá, các lốt thương cũ của sư bá nay đã lành rồi, ao ước chữa trị dịch thì điệt nhi đề xuất tiến công gãy các khớp xương rồi nối lại, chỉ mong sao sư bá cố gắng chịu đựng mẫu đau nhất thời này.

Xem thêm: Những Ai Không Phải Trả Tiền Xét Nghiệm Sàng Lọc Covid, 1 Tỉ Usd Mua Vắc Xin Covid

Du Đại Ntê mê chẳng tin là tôi đã tàn truất phế hai mươi năm nay lại hoàn toàn có thể chữa trị lành, tuy nhiên cùng lắm tất cả không khỏi thì cũng mang đến như bây giờ thôi, trong hai mươi năm vừa qua ông không còn coi chuyện gì vào đâu nữa cần nghĩ về thầm: "Vô Kỵ tận tâm kiệt sức, mong muốn đền rồng đáp mẫu tội trạng của bố mẹ, ko làm thì suốt đời không lặng trung ương. Cái đau độc nhất vô nhị thời của ta, như thế nào tất cả xứng đáng gì?".

Ông không nói thêm, chỉ mỉm cười đáp:

- Cháu cđọng tùy ý mà có tác dụng, ko có gì.

Trương Vô Kỵ bảo Dương Bất Hối ra bên ngoài, túa không còn quần áo Du Đại Ntê mê ra, đem tay mò các khu vực xương gãy cho thật kỹ lưỡng, tiếp đến điểm huyệt cho ông mê đi, vận kình lên mười ngón tay, nghe cắc cắc cắc liên tkhô hanh bất tuyệt, tấn công gãy lại những nơi xương cũ nay đã tức thì. Du Đại Nđắm đuối Mặc dù huyệt đạo bị điểm tuy nhiên nhức mang đến nỗi tỉnh giấc lại. Trương Vô Kỵ thủ thuật nhanh khô nlỗi gió, xương Khủng xương bé dại gì cũng đánh gãy không còn, sau đó nối lại tất cả những cỗ vị, bôi Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao lên rồi bó lại, ghép thêm giá gỗ bên ngoài, tiếp nối bắt đầu châm kim mang đến sút nhức.

Chữa đến Ân Lê Đình thì thuận tiện rộng các, những xương gãy lúc còn ngơi nghỉ Tây Vực nam nhi đã nắn lại mang lại thẳng cả, từ bây giờ chỉ cần thoa Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao là đầy đủ. Xong xuôi, đàn ông không đúng thiết yếu phó kỳ sứ đọng Ngũ Hành Kỳ luân phiên canh dữ, phòng ngừa địch nhân kéo cho quậy phá.

Quá trưa hôm đó, ăn uống cơm ngừng, Trương Vô Kỵ nằm trong vân phòng ngủ cá nhân một lúc lấy lại sức mang đến đêm qua chạy đôn chạy đáo, đã mộng mị nghe giờ đồng hồ bạn đi tới trước cửa ngõ, ngay tức khắc tỉnh ngay lập tức dậy. Tiểu Siêu sinh sống bên phía ngoài canh hỏi nhỏ:

- Cthị trấn gì thế? Giáo chủ đã ngủ.

Chưởng trọn kỳ sứ đọng Hậu Thổ Kỳ Nhan Viên nói nhỏ:

- Ân lục hiệp đau đến chết giả tía lần, phân vân giáo chủ...

Trương Vô Kỵ ko chờ y nói không còn câu, nhỏm dậy chạy ra, rảo đặt chân vào phòng Du Đại Nyêu thích, thấy Ân Lê Đình nhị mắt trợn ngược, sẽ chết giả rồi. Dương Bất Hối hoảng đến hai mắt đẫm lệ, đo đắn nên làm thế nào. Nằm lân cận Du Đại Nđê mê nghiến răng kêu ken két, phân minh đã ráng nhịn nhức, chỉ do tính ông kiên trì, không để lọt ra tiếng rên rẩm làm sao.

Trương Vô Kỵ thấy tình hình kia, rất là lạ lùng, trên những huyệt Thừa Khấp, Thái Dương, Đàn Trung... của Ân Lê Đình nắn bóp mấy mẫu, cứu vớt ông ta thức giấc lại, xoay lịch sự hỏi Du Đại Nham:

- Tam sư bá, những khu vực xương gãy nhức lắm sao?

Du Đại Nmê man đáp:

- Chỗ xương gãy đau thì đành rằng, bao gồm điều lục tủ ngũ tạng ngứa chịu không nổi... tưởng như, tưởng nhỏng có muôn nngu con côn trùng nhỏ vẫn đục khoét.

Trương Vô Kỵ khiếp hãi chẳng đâu vào đâu đến không còn, nghe Du Đại Nmê man nói, ví dụ là trúng chất kịch độc, cấp hỏi Ân Lê Đình:

- Lục thúc, chú thấy sao?

Ân Lê Đình nửa mê nửa tỉnh đáp:

- Đỏ gồm, tím có, xanh tất cả, lục có, xoàn có, White gồm, lam có... rất đẹp ơi là rất đẹp, biết bao nhiêu là bong bóng cất cánh vòng vòng, chạy qua chạy lại... thiệt là dễ dàng ưa... ngươi xem... ngươi xem...

Trương Vô Kỵ "Ối chà" một giờ đồng hồ, tưởng nhỏng ước ao chết giả ngay lập tức tại vị trí. Chàng nghĩ về ngay cho vào Độc Kinh của Vương Nạn Cô gồm chép:

Thất trùng thất hoa cao, sử dụng bảy các loại độc trùng, bảy một số loại độc hoa, lấy xáo trộn làm bếp với nhau mà làm cho thành, bạn trùng độc trước thấy nội tạng ngứa ngáy hệt như bảy nhiều loại trùng đang cắm xé, tiếp đến trước đôi mắt thấy hiện lên bảy màu sắc, đẹp tươi huyễn ảo, nhỏng bảy loại hoa bay chấp chới. Thất trùng thất hoa cao dùng bảy các loại trùng, bảy một số loại hoa tùy theo mỗi người một khác, nam bắc cũng chẳng như là nhau. Tối linch nghiệm huyền diệu tất cả tứ mươi chín phương pháp phối chế không giống nhau, thay đổi ra sáu mươi cha bài thuốc. Chỉ gồm tín đồ chế thuốc giải được thôi.

Mồ hôi trán Trương Vô Kỵ vã ra nlỗi tắm rửa, ngạc nhiên lại trúng kế Triệu Mẫn. Nàng ta cầm ý nhằm thất trùng thất hoa cao vào bình ngọc black, lại sứt sản phẩm dung dịch kịch độc kia lên người "A Tam" cùng "A Nhị", ko coi tính mệnh của hai cao thủ kia vào đâu cốt sao dụ được bản thân vào tròng, gan ruột gian ác mang lại vậy, không một ai có thể tưởng tượng nổi.

Chàng hối hận quá, nhanh chóng hành động thật nkhô giòn, túa hết những giá mộc buộc bên trên nhì bạn, cần sử dụng rượu gạo trắng cọ sạch chất cao độc. Dương Bất Hối thấy phái mạnh phương diện ngươi nghiêm trọng, biết rằng Việc chẳng lành, đề xuất cũng không hề hiềm kỵ gì nữa, giúp nam nhi cần sử dụng rượu cọ sạch sẽ tđọng bỏ ra Ân Lê Đình. Thế nhưng color đen sẽ thấm vào domain authority giết thịt, cọ không ra, chằng khác gì thợ tô bám đánh vào tay, không dễ gì một ngày 1 trong các buổi mà lại không bẩn được.

Trương Vô Kỵ không dám dùng thuốc một biện pháp khinh suất, chỉ lấy các một số loại trấn thống an thần đến nhì người uống. Cmặt hàng ra đi phòng xung quanh, vừa hoảng loạn, vừa hổ thẹn, không còn bụng dạ nào nữa hai đầu gối dẻo quẹo ra, ở phục xuống đất khóc òa lên. Dương Bất Hối gớm hãi, chỉ biết kêu lên:

- Vô Kỵ ca ca, Vô Kỵ ca ca.

Trương Vô Kỵ nức nở:

- Chính tay ta làm thịt Tam sư bá với Lục sư thúc rồi.

Chàng trong bụng âm thầm tính toán: " Loại thất trùng thất hoa cao này có hàng trăm phương pháp pân hận chế khác nhau, ai biết cô ta dùng bảy một số loại hoa nào, bảy nhiều loại trùng nào? Muốn giải hòa chất kịch độc toàn bởi phương pháp dĩ độc công độc, chỉ cần sai một các loại độc trùng độc hoa, cần sử dụng thuốc lỡ tay, nhanh chóng tam sư bá và lục sư thúc bị tiêu diệt ngay".

Trong khoảng thời gian ngắn kia, phái mạnh gọi ngay lập tức vì sao phụ vương bản thân lại tự vẫn, cái sai lầm khổng lồ phệ không cứu giúp vãn được, ngoài bài toán lấy chết choc nhằm tạ tội ra, thật không có gì bí quyết nào không giống. Cmặt hàng stress đứng lên, Dương Bất Hối ngay thức thì hỏi:

- Quả không tồn tại thứ thuốc như thế nào chữa được ư? mặc khi miễn cưỡng nấu thử cũng không được à?

Trương Vô Kỵ chỉ biết khước từ. Dương Bất Hối thlàm việc dài:

- Thôi được.

Thần dung nhan nữ bình thản, không thể vẻ gì khiếp hoảng nữa. Trương Vô Kỵ trong lòng nhói lên, lưu giữ mang lại ngày hôm trước thanh nữ tất cả nói: "Nếu nhỏng ông ấy ko sinh sống được, thì em cũng chẳng thiết sống nữa" nghĩ về thầm: "Lần này ta đâu chỉ có chỉ làm cho bị tiêu diệt nhì bạn, nhị mà lại thành ba". Trong lòng con trai còn đang nặng nlỗi chì, thốt nhiên thấy Ngô Kình Thảo mang đến trước cửa ngõ bẩm:

- Giáo công ty, cô nương chúng ta Triệu cơ vẫn sinh hoạt ngoài đạo quan xin được gặp gỡ.

Trương Vô Kỵ vừa nghe thế, bi phẫn chẳng sao kìm được, kêu lên:

- Ta đang mong đi tìm kiếm cô người vợ phía trên.

Chàng rút ntị tkhô hanh trường kiếm Dương Bất Hối đeo nghỉ ngơi ngang hông rảo bước đi ra. Tiểu Siêu mang mẫu hoa ngọc trai trên đầu đưa đến Trương Vô Kỵ:

- Công tử, công tử lấy trả lại cho Triệu cô nương.

Trương Vô Kỵ chuyển ánh mắt thiếu nữ, suy nghĩ thầm: "Cô này thiệt là có ý tđọng. Ta với cô nương họ Triệu kia thù sâu nlỗi bể, ta chẳng buộc phải giữ của thiếu nữ ta cái gì". Cmặt hàng một tay ráng kiếm, một tay nỗ lực hoa, đi ra ngoài cửa ngõ đạo quan.

Chỉ thấy Triệu Mẫn 1 mình đứng kia, vẻ phương diện tươi cười. Khi kia khía cạnh ttách giờ chiều đỏ rực như tiết, chiếu xiên xiên lên phương diện nữ giới, trông dễ thương không gì sánh kịp. Huyền Minch nhị lão đứng nghỉ ngơi sau sườn lưng đàn bà giải pháp chừng rộng mười trượng. Hai người thế ba nhỏ ngựa, mắt nhìn đi đâu đâu.

Trương Vô Kỵ thay đổi một chiếc đang đi vào tức thì trước phương diện Triệu Mẫn, tay trái thò ra cố gắng được ngay lập tức nhị cổ tay nữ giới, tay phải kê mũi tìm vào ngực, quát tháo lên:

- Mau mang giải dược ra mang lại ta.

Triệu Mẫn mỉm mỉm cười nói:

- Anh sẽ hà hiếp đáp tôi một lượt, lần đó lại định bức bách nữa xuất xắc sao? Tôi lên đấy là nhằm hỏi thăm anh, vậy mà mặt ngươi hầm hầm, sao Gọi là đạo mời khách được?

Trương Vô Kỵ nói:

- Tôi phải giải dược, ví như cô không chỉ dẫn, tôi... tôi không muốn sinh sống nữa, cô cũng chết theo.

Triệu Mẫn phương diện khá đỏ lên, xì một tiếng nói của một dân tộc nhỏ:

- Hứ đọng, nói không đâu. Anh bị tiêu diệt kệ anh, có tương quan gì đến tôi, tại sao lại yêu cầu bắt tôi chết theo là sao?

Trương Vô Kỵ sẵng giọng:

- Ai hơi đâu nhưng mà nói đùa với cô? Cô không cho giải dược thì bây giờ là ngày cả tôi lẫn cô hồ hết bị tiêu diệt hết.

Hai tay Triệu Mẫn bị phái mạnh nỗ lực chặt, chỉ thấy người Trương Vô Kỵ run bần bật, khích hễ ko nhằm đâu cho hết, lại thấy trong tâm bàn tay nam nhi bao gồm thiết bị gì cưng cứng, bèn hỏi:

- Trong tay anh cầm cố đồ vật gi thế?

Trương Vô Kỵ đáp:

- Đó là châu hoa của cô ấy, trả lại cô đó.

Chàng buông tay, núm đóa hoa cắm lại trên đầu chị em, rồi lại vòng xuống cvỏ hộp tức thì lấy nhì cổ tay, vừa buông vừa cụ, thủ thuật nkhô hanh như ánh chớp. Triệu Mẫn nói:

- Cái đó tôi khuyến mãi cho anh, sao anh lại không lấy?

Trương Vô Kỵ tức tối đáp:

- Cô làm tôi khổ cho nỗ lực, tôi không mang gì của cô ấy nữa đâu.

Triệu Mẫn nói:

- Có thật anh không đem gì của tôi không? Nói thiệt xuất xắc nghịch đấy? Thế sao vừa mở miệng to anh sẽ đòi tôi đưa anh dung dịch giải là sao?

Trương Vô Kỵ mỗi lần bất đồng quan điểm cùng với bạn nữ hồ hết bị đứng sau, lúc này cũng ngắc ngứ đọng, suy nghĩ mang đến Du Đại Nmê mệt, Ân Lê Đình không hề sống được bao lâu, lòng đau nlỗi cắt, nhị mặt hàng nước mắt xao xuyến tưởng nlỗi mong mỏi trào ra. Cmặt hàng đã toan mở miệng to khẩn cầu, dẫu vậy suy nghĩ lại Triệu Mẫn độc ác như vậy yêu cầu chẳng muốn trầm trồ yếu ớt trước mặt bạn nữ.

Hiện nay lũ Dương Tiêu đang nghe tin, kéo nhau ra cửa, thấy Triệu Mẫn đã biết thành Trương Vô Kỵ bắt giữ, Huyền Minc nhị lão lại đứng tận đằng xa, tưởng nhỏng ko quyên tâm cho, hoặc đưa ỷ y chẳng lo sợ gì. Mọi fan ngay thức thì đứng sang 1 mặt, bình tĩnh đứng xem.

Triệu Mẫn mỉm cười cợt nói:

- Anh là giáo nhà Minc giáo, võ thuật chấn cồn thế gian, vậy mà lại bắt đầu gặp trở ngại một ít, sẽ khóc hu hu nlỗi trẻ em. Anh vừa mới khóc, bao gồm cần không nào? Rõ thật đo đắn hổ hang. Để tôi nói phía trên, anh bị trúng hai chưởng trọn của Huyền Minh nhị lão, tôi mang đến thăm anh thương thơm nỗ lực thế nào. Ngờ đâu vừa mới gặp phương diện anh vẫn xí xa xí xô gì sống xương sống, bị tiêu diệt chết là sao? Anh gồm bỏ tay ra không thì bảo?

Trương Vô Kỵ nghĩ về thì thầm, dù nữ cũng muốn chạy trốn cũng cấp thiết nào kịp, chỉ cần chân cô ta vừa hễ mình sẽ bắt lại ngay nên buông tay Triệu Mẫn ra. Triệu Mẫn giơ tay nắn lại bông hoa bên trên làn tóc, mỉm cười:

- Sao coi như anh không biến thành tmùi hương một chút nào cả?

Trương Vô Kỵ ghẻ lạnh đáp:

- Chỉ bởi Huyền Minh thần chưởng dễ dàng gì đả thương thơm được người ta.

Triệu Mẫn nói:

- Thế còn Đại Lực Kim Cương Chỉ? Thất trùng thất hoa cao?

Hai câu đó không khác gì nhị cái búa giáng vào ngực Trương Vô Kỵ, quý ông bực tức đáp:

- Quả nhiên đúng là thất trùng thất hoa cao.

Triệu Mẫn nghiêm phương diện nói:

- Trương giáo chủ, công tử ao ước rước Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao tôi cũng chuyển. Giáo công ty ao ước rước giải dược của thất trùng thất hoa cao tôi cũng tặng. Chỉ đề xuất công tử chấp thuận tạo nên tôi ba cthị trấn, tôi sẽ chớp nhoáng bưng nhì tay kéo lên. Còn trường hợp anh rước sức uy hiếp tôi, giết thịt tôi thì dễ, còn muốn dung dịch giải sẽ cực nhọc càng cạnh tranh thêm. Anh lại gilàm việc ác hình tra khảo tôi, tôi đang chỉ mang đến anh thuốc giả, thuốc độc.

Trương Vô Kỵ mừng thừa, nước mắt đã chực trào ra, mặt chớp nhoáng tươi rói, hối hả nói:

- Ba chuyện gì? Nói ngay, nói ngay lập tức.

Triệu Mẫn mỉm cười:

- Mới khóc lại cười cợt, thật lừng khừng xấu. Tôi vẫn nói cùng với anh rồi, tôi chưa nghĩ ra, lúc nào tôi nghĩ về ra được thời gian đó sẽ nói cùng với anh, chỉ cần anh klặng khẩu một lời, quyết ko vi ước là hoàn thành. Tôi ko bắt anh đi hái mặt trăng trên trời, cũng chẳng đòi anh làm cthị xã ác vi phạm đạo hiệp nghĩa, cũng chẳng bảo anh tự tử, tất nhiên cũng chẳng bảo anh làm heo làm cho chó.

Trương Vô Kỵ suy nghĩ thầm: "Chỉ cần không phạm luật đạo hiệp nghĩa, thì mặc dù có khó khăn mang đến mực làm sao, ta cũng kiệt sức nhưng mà khiến cho được". Cmặt hàng bèn khảng khái đáp:

- - Triệu cô nương, ví như được cô nương huệ tứ linch dược để trên hạ trị khỏi mang lại tam sư bá với lục sư thúc, dù rằng cô nương ra lệnh điều gì, dẫu cần dầu nóng lửa rộp Trương Vô Kỵ này cũng nguyện vô tư không nên khiến quyết ko tự nan.

Triệu Mẫn giơ bàn tay ra nói:

- Hay lắm, vậy bản thân đập tay nạp năng lượng thề. Tôi vẫn đưa giải dược đến công tử nhằm trị đến tam sư bá và lục sư thúc, sau đây tôi đòi công tử tạo cho ta bố chuyện, chỉ việc không vi phạm luật đạo hiệp nghĩa, công tử nên hết sức làm cho, ko được khước từ đấy nhé.

Trương Vô Kỵ đáp:

- Xin quyết tuân thủ theo đúng lời kim cương ngọc của cô ấy nương.

Hai người nhtrần nhẹ đập tay ba lần. Triệu Mẫn lấy chiếc hoa trên làn tóc nói:

- Thế hiện nay anh sẽ chịu đựng đem thiết bị của mình Tặng Ngay đến chưa?

Trương Vô Kỵ hại phụ nữ không chuyển giải dược, không đủ can đảm trái ý, gấp cụ rước bông châu hoa. Triệu Mẫn nói:

- Nhưng tôi không thích anh đem cho bé a hoàn đâu nhé.

Trương Vô Kỵ đáp:

- Vâng.

Triệu Mẫn mỉm cười lui lại ba bước, nói:

- Giải dược đã đem lại ngay lập tức, xin từ giã Trương giáo chủ.

Nàng phất tay áo, xoay mình đi. Huyền Minch nhị lão liền dắt ngựa lại, đỡ thiếu nữ lên yên ổn đi trước. Tiếng chân ba nhỏ ngựa lộp cộp lộp cộp, thảnh thơi xuống núi.

Bọn Triệu Mẫn ba người vừa khuất sau một triền núi, mặt tàn cây Khủng phía trái ngay thức thì nhô ra một tín đồ, đó là Tiền Nhị Bại vào thần tiễn chén hùng. Y tay thay thiết cung, giương tên lớn giờ đồng hồ nói:

- Chủ nhân Cửa Hàng chúng tôi trình lên Trương giáo chủ một phong thư, kính xin dìm lấy.

Nói xong nghe soẹt một tiếng đang bắn mũi tên ra. Trương Vô Kỵ khua tay một chiếc, cvỏ hộp ngay được mũi tên, thấy mũi không có đầu sắt, đuôi buộc một phong thư. Trương Vô Kỵ túa ra xem thấy bên trên phong suy bì đề: "Trương giáo chủ thân khải". Csản phẩm msinh hoạt tlỗi thấy bao gồm một bức hoa tiên, trên viết mấy loại theo lối tè khải nlỗi sau:

Hộp vàng ấy nhị tầng vốn sẵn, Linch cao tê ở ẩn bên phía trong.

Châu hoa ở giữa trống không, Dược pmùi hương vệt kia nhằm phòng buộc phải chuyển.

Hai món sớm khuyến mãi ngay bạn quân tử, Sao lại còn đôn đáo làm cho chi?

Vật hèn tuy chẳng đáng gì, Đem lòng tốt rúng coi như khu đất bùn.

Dẫu sao cũng trường đoản cú tay luôn thể thiếp đáp, Nỡ lòng nào quý ông lại coi khinh?

khuyến mãi cho người sinh sống kẻ ăn, Hóa ra phụ tấm chơn huệ này sao?<3> Trương Vô Kỵ gọi kỹ cha lần tờ thỏng, vừa mừng vừa sợ, lại thêm sượng sùng, gấp lấy đóa châu hoa ra coi, vặn test trái nhiên một viên ngọc trai có thể vận động, Đấng mày râu ngay tức thì túa ra thấy cán hoa trống rỗng ko vào tất cả cất một đồ dùng gì trăng Trắng. Trương Vô Kỵ mang trong quấn ra một chiếc kyên vẫn dùng để châm huyệt đạo, khều đồ dùng đó ra, trái nhiên là một tờ giấy mỏng mảnh bám, bên trên đó ghi rõ bảy một số loại độc trùng nào với bảy nhiều loại hoa như thế nào, fan trúng độc giải cứu như thế nào, từng các loại từng một số loại thiệt phân minh.

Thực ra phái mạnh chỉ nên biết được các tên của bảy một số loại hoa, bảy các loại trùng kia là biết phương pháp chữa trị, không cần thiết phải ai chỉ điểm. Cmặt hàng coi chiến thuật hoàn toàn không có gì không nên sẩy, biết Triệu Mẫn không có ý phá bản thân nữa, thực là hoan hỉ, chạy ngay lập tức vào nội viện, theo như đúng đó mà phối hận chế thuốc men cứu trị. Quả nhiên chỉ hơn một tiếng sau, độc núm của Du Ân nhì fan dịu hẳn, trong người không hề ngứa ngáy khó chịu nữa, mắt cũng không hề bị hoa.

Csản phẩm lại mang chiếc hộp đá quý dùng để làm đựng nhành hoa phân tử châu của Triệu Mẫn tặng ngay ra xem kỹ, sau cuối msinh hoạt được nhị tầng gần kề nhau ra, phía bên trong quả đựng đầy dung dịch cao black nhánh, mùi thiệt thơm mát, mát dịu.

Xem thêm: Cho Thuê Xe Tự Lái Hà Đông Uy Tín, Chất Lượng, Giá Rẻ, Thuê Xe 7 Chỗ Tại Kđt Xa La

Lần này quý ông không đủ can đảm lốp bốp, bắt một bé chó, bẻ gãy một mặt chân sau, sứt thử cao lên vệt thương, chờ mang đến sáng sau, bé chó vẫn tỉnh táo bị cắn nkhô cứng nhứa hẹn, không có vẻ gì là trúng độc, vị trí vết tmùi hương đang thấy khá hơn các.

Cơ hội kiếm chi phí cùng với Pi Network – miễn chi phí - xấu hổ gì không thử? - Cliông chồng vào tò mò ngay!!!
← Hồi 44Hồi 46 →
Hồi (1-76)