Cao Nhân Tắc Hữu Cao Nhân Trị

  -  

- Dùng đức phục bạn Hay những nhờ vào khẩu tài biện luận cùng hàng phục nhân trung khu, mang như chính là thể hiện thái độ của tôn giá chỉ thì cho dù tôn giá tất cả là thù nhân hoặc niên kỷ chưa cao vãn sinch cũng vẫn rước lễ đối xử. Bằng trở lại, vì tôn giá chỉ không gì đã mang uy vũ ra dọa người, nói thật vãn sinc cho dù thất lễ cũng cam đắc tội.

Bạn đang xem: Cao nhân tắc hữu cao nhân trị

Đoạn Phong Viễn Quy quay sang ả Thạch Thảo :

- Cô nương hoàn toàn có thể đi được rồi. Đừng theo ám mãi vãn sinh, cũng đừng ao ước lung lạc hoặc lập được kế ám sợ hãi vãn sinc. Cút đi!

Ả khó tính, giận mang đến run toàn bộ cơ thể :

- Ngươi suy nghĩ ta ước ao lung lạc ngươi? Ta chỉ mong giết thịt ngươi thì có. Hãy lưu giữ đấy, sẽ có được ngày ngươi chuốc mang kết quả bởi vì lời nói vừa rồi của ngươi. Ta - đã - giết - ngươi!

Ả nói nhỏng quát tháo, tiếp nối xoay ngnhãi ranh bạn với tức tối vứt đi.

Chợt bước đi ả bị Tiên nương bất ngờ hiện nay thân trước phương diện ngăn uống lại :

- Ngươi chỉ rất có thể đi nếu như đồng ý lưu sinh mạng lại mang đến ta.

Ả được lúc phát tác, mau lẹ hằn học tập tung ngang ngọn trường tiên Klặng Hoa Xà :

- Lưu sinc mạng lại mang đến đồ vật yêu thương bà phương diện hoa da phấn nhỏng mụ ư? Thì lưu giữ này.

“Vù...”

Nhưng đầu ngọn gàng ngôi trường tiên của ả chỉ chớp mắt đã biết thành Tiên nương tung một chiêu vắt nã uyên ảo nắm gọn :

- Ngươi không đầy đủ bốn giải pháp đâu, nha đầu. Kể cả độc hại tẩm bên trên ngôi trường tiên của fan cũng vậy. Mau buông!

Tiên nương gạt vơi tay truy nã, Kyên ổn Hoa Xà Trường Tiên của ả Thạch Thảo lập tức đứt lìa thành từng đoạn nđính. Và cũng chấn lực này làm cho ả Thạch Thảo bị tân hận lùi, huyết khí nhộn nhịp, buộc ả khom người ôm ngực cùng thổ ra ngulặng một vòi vĩnh huyết lênh nhẵn. Ả thều thào :

- Đoản Mạch Khí đông? Mụ là...

Hữu thủ của Tiên nương lại chớp cồn, vỗ trực tiếp vào trọng tâm thất ả một kình :

- Ngươi lầm rồi. Nhưng mặc dù sao ngươi cũng bắt buộc chết. Nạp mạng!

Chợt tất cả một ngọn chỉ kình thần tốc xạ cho, khiến cho Tiên nương sợ hãi sinh mạng lâm nguy chớp nhoáng thu chiêu về, đổi mới chưởng thành trào chộp thẳng vào tín đồ ả Thạch Thảo.

“Vù...”

Người vừa xạ chỉ kình là Phong Viễn Quy. Và cùng rất ngọn chỉ kình phát xạ, Phong Viễn Quy cũng vội lướt cho cvỏ hộp đem ả Thạch Thảo, đơ dạn dĩ tay, làm cho ả bổ đi lùi vùng sau, úp luôn mặt ả vào ngực Phong Viễn Quy.

Tuy vậy, ngọn gàng trảo của Tiên nương vẫn theo đà lao mang đến, vừa vặn vẹo chộp đúng vào y phục phía đằng sau sống lưng ả Thạch Thảo.

“Soạt!”

Nhìn một mẩu y phục của đã nạm mạng ả đang rất được Tiên nương còn cụ duy trì bên trên tay, Phong Viễn Quy ôm ả cùng nhảy đầm lùi thiệt xa về phía sau.

“Vút!”

Phong Viễn Quy buông ả ra, nghiêm dung nhan khía cạnh nhìn ả :

- Cô nương không việc gì chứ? Đi, đi một khi còn cơ hội, sau đây chạm chán lại, vãn sinch sẽ tạ tội về lần mạo phạm bắt đầu rồi lại vô tình để xảy ra. Đi đi.

Để khoác ả đứng đó, Phong Viễn Quy lập tức lạng ta fan vượt qua ả, kịp lúc ngăn uống chận động thái sẽ lao mang lại của Tiên nương. Phong Viễn Quy quát tháo :

- Chẳng đề xuất tôn giá đề nghị hỏi nhiều điều về vãn sinc sao? Nếu tôn giá còn mãi thường xuyên truy hỏi tiếp giáp, xua tận giết thịt xuất xắc như vậy này thì chớ trách rưới vãn sinch đắc tội.

Tiên nương ngừng bước, nhàn rỗi nhìn Phong Viễn Quy :

- Kỳ thực ta cũng không thích truy tìm gần kề ả làm những gì. Ta chỉ mong mỏi đến ngươi biết, bất luận ta cần sử dụng đức tốt mang uy vũ ra phục bạn thì ngươi, hài tử, đừng khi nào xuẩn động khích nộ ta. Phải đưa ra ngay lập tức từ trên đầu ngươi ngoan ngoãn, tỏ thái độ hợp tác ký kết như từ bây giờ, ta đâu bắt buộc dùng ả nhằm minh chứng uy vũ đến ngươi thấy?

Phong Viễn Quy thoáng con quay nhẹ áp ra output vùng phía đằng sau lưng :

- Hãy nhằm nữ đi, giả dụ tôn giá chỉ thật sự mong tất cả trung khí. Sao cô nương còn không đi?

Ả thủng thẳng lui đi :

- Ta đã giận lầm ngươi. Đúng rồi, ta đã đi. Ta sẽ không còn làm phiền lành ngươi nữa.

- Đứng đó. Còn nếu nlỗi...

Tiên nương lại báo cáo :

- ... Còn nếu muốn từ vận công trị thương thơm ta chất nhận được ngươi kiếm tìm số chỗ ngồi. Và ghi nhớ, chớ lúc nào tùy luôn tiện vứt đi một Khi không được ta bằng lòng.

Phong Viễn Quy đột chấp nhận phụ họa :

- Cũng xuất sắc thôi, cô nương cũng cần phải điều công trường đoản cú trị tmùi hương. Hãy search chỗ nào ngay gần đấy và ngồi xuống. Vãn sinh cũng không muốn gây thêm phiền phức mang lại cô nương.

Và nhằm tỏ thể hiện thái độ hợp tác và ký kết, Phong Viễn Quy lễ phép hỏi Tiên nương :

- Tôn giá yêu cầu hỏi gì thêm, không nhắc câu thời điểm nãy, một thắc mắc ko quan trọng vãn sinch đề nghị đáp lời.

Tiên nương cười lạt :

- Tại sao ko nên thiết?

Phong Viễn Quy nhún mình vai :

- Vì bất luận ai quen thuộc biết vãn sinh cũng hồ hết hiểu rõ vãn sinh mới chỉ luyện công gần đầy nửa năm. Dựa vào đâu tôn giá bán bảo vãn sinh đang luyện từ bỏ ngoại trừ nhị mươi năm?

Tiên nương cười cợt nhẹ :

- Điều ngươi nói ko Có nghĩa là bất luận ai hễ nghe biết hoặc tinh thông mọi bắt buộc tin. Hài tử ngươi có muốn ta nói do sao không?

Phong Viễn Quy nhăn phương diện, nhưng lại vị lễ vẫn chấp nhận :

- Vãn sinch ý muốn được chỉ giáo.

- Có một công trạng những thời gian trước vẫn lưu lại truyền nghỉ ngơi miền Tái Bắc xa xăm, call là Miên công Tùy Mãn Đông. Có phương pháp hotline kỳ dị những điều đó do công trạng kia gồm phần tương đương bí quyết ngủ đông nhằm lẩn trốn giá giá buốt của phần nhiều sinh vật dụng lưu giữ ngụ nghỉ ngơi Tái Bắc. Sau này, nhằm vắn tắt rộng, không ít người chỉ gọi riêng biệt hai chữ Miên công là đủ. Ngươi hy vọng nghe nữa chứ đọng, hài tử?

Phong Viễn Quy thlàm việc ra một khá lâu năm nhẫn nại :

- Vãn sinh vẫn vẫn hóng nghe đây!

Giọng của Tiên nương tỏ ra lạnh lùng rộng :

- Ý ta mong nói, hễ ai đó đã luyện công trạng này, mang như sẽ là thanh nữ nhân với người vợ nhân đó lại vẫn lúc hoài tnhị một đái hài, giáp ranh ngày lâm bồn, sắp đến kỳ knhì hoa mãn nguyệt, đột nhiên thời gian kia nữ nhân lâm cơn nguy tử, bị địch nhân tầm nã cạnh bên. Vậy để bảo toàn sinh mạng mang đến đái hài, theo ngươi, nữ giới nhân đó đề xuất hành vi như thế nào?

Phong Viễn Quy cười gượng gập :

- Nếu vãn sinch đân oán ko lầm, mong muốn tôn giá lượng vật dụng vày đó là tôn giá chỉ hỏi phải vãn sinc thiết yếu ko đáp, là tôn giá ý muốn nói người vợ nhân kia đành miễn cưỡng trao tuyền cục bộ lao động call là Miên công đến đái hài hãy còn chưa sinc hạ?

Tiên nương thìn khảo sát Phong Viễn Quy :

- Không không nên. Có đề xuất ngươi vừa loại gián tiếp chấp thuận bản lãnh bây giờ ngươi đạt được là vì mẫu mã thân ngươi hốt nhiên lâm phải tình huống kia và vẫn truyền Miên công đến ngươi?

Phong Viễn Quy phá lên mỉm cười :

- Thật thất lễ, thất lễ do vãn sinch lại cười cợt. Nhưng kỳ thực điều tôn giá bán diễn dịch gồm cho nhì chđọng chẳng phải một địa điểm sơ hsinh sống.

Tiên nương cau khía cạnh :

- Ngươi phân tích và lý giải rõ coi.

- Thứ đọng độc nhất, Miên công dù sao cũng chính là công phu võ học tập. Vì cụ tín đồ được trao truyền mặc dù cho là vào thời gian new sinh đi nữa thì ngay trong lúc đó vẫn đề xuất hiển hiện mối cung cấp nội nguyên ổn chân lực. Rất tiếc nuối mãi mang lại thời gian vừa mới đây vãn sinc nhờ vào gồm bạn hảo trung khu trao ban nội lực new biết gắng làm sao là chân khí nội nguim. Ngoài ra tôn giá bán có điều gì toan phản nghịch bác?

Phong Viễn Quy hỏi câu kia bởi chũm Tiên nương gồm tín hiệu mấp máy môi toan thông báo xen vào. Nhưng lúc nghe tới Phong Viễn Quy hỏi, Tiên nương chỉ xua tay :

- Không. Ngươi nói tiếp luôn luôn điều sơ hở đồ vật nhị đi sẽ.

Phong Viễn Quy đồng ý :

- Điều lắp thêm nhị là thân chủng loại vãn sinch Mặc dù từ bây giờ sẽ ra người thiên cổ cơ mà vãn sinh vẫn ghi nhớ nhỏng in, mãi mang lại thời điểm vãn sinh lên bảy gia mẫu mã new ly nai lưng. Câu cthị trấn như tôn giá bán vừa nói thiệt miễn cưỡng lúc bảo sẽ là cthị trấn đang xảy ra cho mẫu tử vãn sinc.

Tiên nương cau phương diện :

- Nhưng khác với điều ngươi vừa nói, Miên công trường đoản cú bạn dạng thân nó không xuất phát chân khí nội nguim.

Phong Viễn Quy thiệt sự quá bất ngờ :

- Vậy thì luyện lao động kia để làm gì giả dụ nội nguyên nhân khí vốn là sản phẩm công nghệ yêu cầu yếu hèn cho những người luyện võ lại chẳng thể phát sinh tự công lao Miên công?

Tiên nương vừa thở ra nhtrần nhẹ vừa đáp, tốt nói đúng hơn là cố gắng giải thích đến Phong Viễn Quy hiểu :

- Tuy không tạo ra chân khí nội ngulặng tuy nhiên thiệt ra các kinh mạch dựa vào này đều ẩn chứa sẵn chân lực. Để sau này, bất luận dịp như thế nào ngươi ban đầu luyện công và luyện mang lại bất kỳ chổ chính giữa pháp nào, lượng chân khí ẩn chứa vi bị kích tác yêu cầu cũng bước đầu tạo nên hiệu dụng.

Phong Viễn Quy tỏ ý phát âm :

- Vậy là tôn giá chỉ đề quyết vãn sinh vẫn luyện công kế bên nhì mươi năm cũng chính vì suy nghĩ cho Miên công?

Tiên nương lại cau mặt :

- Ngươi không quá nhận?

Phong Viễn Quy vụt thngơi nghỉ ra :

- Tôn giá chỉ ví như còn điều gì khác chỉ giáo xin cứ nói. Riêng về Miên công, e rằng tôn giá chỉ đã cố tình áp đặt một điều không còn gồm cho vãn sinc.

- Mẫu thân ngươi là ai? Tính danh là gì? Giã tự cõi đời bởi nguim nhân nào?

Phong Viễn Quy chỉnh dung nghiêm giọng :

- Vãn sinch quan trọng hồi đáp. Đề cùa đến bạn thừa gắng là vấn đề tránh việc.

- Ngươi nghỉ ngơi họ Phong tuyệt có tên là Phong?

Phong Viễn Quy Người dịu :

- Theo tôn giá bán thì sao? Tôn giá chỉ suy nghĩ vãn sinch sinh hoạt chúng ta Phong xuất xắc chỉ với thương hiệu Phong?

- Có một nhân đồ dùng danh tính là Phong Dương Tử, bao gồm phải thân phụ ngươi?

Phong Viễn Quy cười thành giờ :

- Tôn giá bán đề quyết vãn sinch ở bọn họ Phong? Nếu đúng như vậy thì sao? Không đúng thì sao?

Giọng của Tiên nương vụt lạnh nlỗi băng :

- Đối với ta, dù đúng hay là không cũng chỉ đưa đến một công dụng tuyệt nhất. Là ngươi đề xuất bị tiêu diệt, bỏ mặc ngươi có tương quan đến Phong Dương Tử hay không. Thật uổng giá thành đến ngươi hơn nhị mươi năm nhiều năm ép ngẫm lao động, quyết luyện cho bạn một đường lối snghỉ ngơi học hữu biệt, mong mỏi sau này còn có ngày báo phục gia thù. Chính ta để giúp ngươi xong xuôi số đông nguyện vọng hão huyền đó. Hãy tự đảm bảo sinh mạng của ngươi. Đỡ!

“Vù....”

Tiên nương vừa bật người lao cho vừa đẩy một đạo sóng kình gớm cụ hãi tục vào Phong Viễn Quy. Nhưng Phong Viễn Quy cùng với tư cố kỉnh ngóng sẵn đã nghiễm nhiên đáp trả bằng một đạo chỉ kình xulặng thấu đạo sóng kình của đối phương.

- Sao tôn giá gấp ra tay khi không minh bạch có rán thù gì với vãn sinh? Đỡ!

“Ầm!!”

Đạo sóng kình bị giải hòa, Tiên nương hằn học tập lao cho tiếp :

- Quả nhiên bạn dạng lãnh ngươi chẳng thể mới chỉ tất cả vào thời gian cách đây không lâu. Đấy là nguyên nhân khiến cho ngươi buộc phải chết. Đỡ chiêu.

“Ào...”

Phong Viễn Quy chợt lạng người lách tách cùng thuận đà xạ chếch một tia chỉ kình nữa vào đối phương :

- Chỉ bởi nghi vãn sinch gồm tương quan mang lại nhân đồ dùng Phong Dương Tử nào đó tôn giá chỉ quyết liệt giành mạng vãn sinch cụ ư? Thật là phi lý! Xem chiêu!

“Bùng...”

Bóng nhân hình họa của kẻ thù vụt bặt tăm và chỉ còn chớp đôi mắt sau tự dưng tồn tại tức thì trước mặt, ngay gần thật ngay sát Phong Viễn Quy. Tiên nương cười cợt lạnh :

- Ta vốn cho ngươi thời cơ thi thố hết mọi tốt kỹ. Nhưng bởi vì ngươi cứ mãi vận dụng mỗi một công sức là Lôi Công chỉ nên chớ trách nát Lúc cơ hội không còn. Nạp mạng!

“Ào...”

Với lối xuất thủ trong một khoảng cách sát là rứa, bạn dạng lãnh của Tiên nương tạo cho Phong Viễn Quy càng gớm hãi thì sẽ càng sinh liều lĩnh. Phong Viễn Quy cũng xuất thủ thịnh vượng :

- Không dễ cố gắng đâu. Đỡ chiêu!

“Ầm! Ầm!”

Chấn kình bức dội Phong Viễn Quy. Tiên nương thừa cơ hội lao lướt mang lại, bám theo nhỏng hình cùng với trơn :

- Thiểm Điện Chưởng Liên Hoàn. Ngươi cũng kịp mục kích với am tường cung cách xuất thủ của lão Bất Vấn Danh - Tđọng lão Kỳ Liên để xay ngẫm tự luyện theo ư? Khá đấy, tuy nhiên vẫn vô ích so với ngươi. Hãy đỡ!

“Ào...”

Đang bước lùi lại gặp mặt lúc kẻ địch lấn áp cho, Phong Viễn Quy cấp chuyển phiên bạn, bước dịch bộ qua một bên, đôi khi quật chếch vào hậu trung ương địch thủ một kình.

“Vù...”

Phát hiện nay bi đánh úp, kẻ thù bật tung bổng fan lên rất cao, thuận đà quật áp xuống đầu Phong Viễn Quy một lực đạo rất bạo phổi :

- Chưởng Phách Không của Côn Luân? Ngươi siêng học tập lỏm sở học tập của tín đồ vậy sao? Hãy xem ta lấy mạng ngươi.

“Ào...”

Phong Viễn Quy bị mất đối tượng nhằm xuất thủ, vụt hiểu là vẫn lỗi, ngay tức khắc tràn tín đồ lách qua một bên thiệt nhanh khô.

“Vút!”

Nhưng đã muộn, sóng kình từ bên trên áp xuống vì tất cả phạm vi uy lực hơi rộng lớn, bao trùm sát kín nhị trượng vuông, Phong Viễn Quy mặc dù có lách cũng không bay hết.

“Ầm!”

Phong Vận Quy lảo đảo, đột nghe ả Thạch Thảo hô hân oán tứ tung :

- Vẫn chi tiết, nghỉ ngơi trên. Tránh mau. Ồ, không. Mụ lại biến mất rồi. Bên tả... Bên tả... ôi...

Ả càng hô loàn lại càng khiến Phong Viễn Quy bồn chồn. Nhưng ngay lúc nghe ả bảo đối phương tự dưng bặt tăm, rồi sau đó ẩn hiện thoạt bên này thoạt bên kia, Phong Viễn Quy vụt động tâm mở miệng to gọi vang lên :

- Cô nương tránh mau. Chính cô nương new là đối tượng người dùng đấy. Chạy đi!

Cảm thấy điện thoại tư vấn như thế không đầy đủ, Phong Viễn Quy còn vội vàng đưa tín đồ, nhắm phía ả phạt thoại lao ào mang đến.

“Vút!”

Nhưng Phong Viễn Quy vẫn đoán lầm tkhô giòn âm thờ ơ của Tiên nương thốt nhiên xuất phát từ tức thì phía đằng sau sườn lưng Phong Viễn Quy :

- Ngươi mới chính là đối tượng người sử dụng của ta đấy!

“Vù...”

Và thật bất ngờ, Phong Viễn Quy chợt khiêu vũ phốc lên rất cao, hữu thủ thì ngoặc lại nhằm thình lình xạ thẳng vào kẻ địch một tia chỉ kình thiệt thần tốc :

- Tôn giá trúng kế vãn sinh rồi. Đấy chỉ là cách để tôn giá chỉ từ bỏ thể hiện vị trí. Trúng!

“Ào...”

Đúng như Phong Viễn Quy vừa khoái trá bảo, vị trí của Tiên nương vì thế đã bị lộ rõ mồn một. Và Phong Viễn Quy chẳng thể nào ko thấy địch thủ bồn chồn đến biến đổi cả thần sắc.

Nhưng diễn biến lại xảy ra không giống như mong muốn của Phong Viễn Quy. Thân thủ của đối phương thừa lợi sợ cùng thay đổi khó lường. Đang bị tia chỉ kình thần tốc của Phong Viễn Quy uy hiếp tính mạng, Tiên nương bỗng nghiêng không còn thân thanh lịch mé tả, mặt khác còn rướn mình lên thiệt cao, khiến cho chỉ kình của Phong Viễn Quy chỉ lao sượt qua, tạo một dấu phạm da ko đáng chú ý tại vị trí thân liền kề cạnh sườn hữu của đối thủ. Một vệt thương chưa đầy đủ tươm máu, chỉ là 1 trong những vệt hằn nlỗi bị bỏng lửa đỏ nhưng mà thôi.

Thoát nàn vào tấc gang, đối thủ thịnh nộ quật cuốn nắn lên cùng một thời gian nhì ghê phong, nhắm vào Phong Viễn Quy ngay lập tức hôm nay còn lửng lơ trên lưng chừng không. Đối phương thơm còn nhảy rkhông nhiều :

- Ngươi cần sử dụng đấu pháp của ta nhằm đối phó ngược chở lại ta ư? Sự thông tuệ của ngươi lần này khiến có hại mang lại ngươi rồi. Chạy đâu mang lại thoát?

“Ào...”

Phong Viễn Quy lập tức phá lên mỉm cười :

- Vãn sinc ý muốn thoát đâu chỉ có nặng nề. Xem trên đây.

Đang lửng lơ trên ko trung, cho dù bị hai đạo sóng kình bao phủ chụp vây bủa, Phong Viễn Quy vẫn đàng hoàng lăng không vẫy xạ ngược chở lại nhị loạt kình.

“Vù...”

Tiên nương nọ biến sắc, vụt thu kình về :

- Ngươi mong mỏi nương theo chấn kình để né thân? Dùng mánh khoé đó cùng với ta sai trái đâu. Xem đây!

Phát giác đối phương không chỉ thu kình Nhiều hơn nhân kia tạo nên luồng hấp lực, với chủ ý quán triệt Phong Viễn Quy nương theo chấn kình bay chạgiống hệt như vừa nói. Phong Viễn Quy nôn nóng trầm bạn xuống cùng nhờ vào tấn Thiên Cân Trụy để giữ lại cước bộ định hình.

Lúc vẫn an ninh, Phong Viễn Quy bất giác gầm vang bên cạnh đó nương theo ma lực của đối phương, quật bồi thêm cho đối thủ một kình bình sinh tận tâm :

- Tôn giá lại lầm kế vãn sinch một đợt tiếp nhữa rồi. Ai ước ao bay kia chứ? Chỉ là cách để Tặng thêm tôn giá bán một chiêu Phách Không bất thần này. Đỡ!

“Ào...”

“Âm!”

Lần này thì Phong Viễn Quy nhất trí hể hả quan sát đối phương bị chấn kình bức lùi tiếp tục.

Ả Thạch Thảo mãi bây giờ bắt đầu lại thông báo để tán dương :

- Biết tương kế tựu kế, giả vờ mong muốn nương theo chấn kình để chờ lực đối phương thu kình về thì quật bồi mang đến đối thủ một kích, ngươi tất cả vai trung phong cơ vượt ư mẫn tiệp thật đấy. Ha Ha...

Xem thêm: Top 10 Siêu Xe Đắt Nhất Mọi Thời Đại: Cao Nhất 438 Tỷ Đồng, 10 Mẫu Xe Đắt Nhất Trong Lịch Sử

Chợt Phong Viễn Quy nhảy quát mắng :

- Cô nương chạy mau, lần này địch thủ chắc chắn rằng không buông tha cô nương. Chạy mau đi.

Và Phong Viễn Quy vẫn vừa quát vừa hộc tốc nhảy lao về phía ả Thạch Thảo, do vạc hiện tại trơn nhân ảnh của địch thủ đang biến mất.

“Vút!”

Nhưng Phong Viễn Quy vừa chuyển phiên bạn thì dìm tức thì một kích quật trực tiếp vào thân :

- Ngươi biết dụng kế không lẽ ta đo đắn vận dụng ngược lại? Đỡ!

“Ầm!!”

Phong Viễn Quy bị chấn cất cánh, dung mạo nhanh chóng tái nhợt, mong duy trì toàn thân chớ lùi nữa tuy vậy vẫn loạng giạng ngã lùi.

Tiên nương mau lẹ xuất hiện thêm trước phương diện Phong Viễn Quy :

- Ta còn thời cơ cuối cùng đến ngươi. Phong Dương Tử yêu cầu hay là không nên thân phụ ngươi?

Phong Viễn Quy đang nhợt nphân tử thần dung nhan đột đanh giọng quát tháo vang :

- Cợ hội cuối cùng ư? Vị vớ nlỗi tôn giá chỉ nói. Tiếp chiêu!

Không ngờ Phong Viễn Quy vẫn còn đầy đủ đởm lược phát kình, Tiên nương nọ hừ lạnh lẽo :

- Ngươi trái nhiên ương bướng đến khó khăn ngờ. Vậy đừng trách ta tàn ác. Xem chiêu!

“Vù...”

Nhưng vừa bắt đầu phát kình chiêu, Tiên nương vụt thất sắc :

- Ngươi dám vứt chạy? Thủ đoạn này ngươi dám thực hiện với ta ư? Ngươi mạnh bạo thiệt đấy. Hừ!

Và cơ hội thu kình về, Tiên nương mới nhận chân rằng quả nhiên lần xuất thủ vừa rồi của Phong Viễn Quy đúng là vờ vịt. Để bây giờ, nhân lúc địch thủ bỡ ngỡ vị một đợt nữa lại bị lừa, Phong Viễn Quy đã hộc tốc lùi xa với gấp vội vã kim cương không còn sử dụng chân hất lăn hòn đá đó lại lấy tay xô ngang hòn đá khác.

Thái độ của Phong Viễn Quy mặc dù tất cả phần kỳ quặc so với ả Thạch Thảo cơ mà lại khiến Tiên nương nọ khó tính lao ào mang lại :

- Ngươi toan lập trận để ứng phó với ta ư? Ngươi chớ ao ước ta mang lại ngươi gồm cơ hội kia. Đỡ chưởng!

“Ào...”

Phong Viễn Quy sẽ dịch bộ, chuyển sang phương vị không giống, khiến cho đạo trưởng phong của Tiên nương mất đối tượng người dùng lao sầm mang đến và quật vỡ vạc một tảng đá thời gian nãy Phong Viễn Quy định xô ngang.

“Ầm!”

Kịp phát âm Phong Viễn Quy đang có ý vật dụng gì ả Thạch Thảo vụt kêu :

- Ngươi không hẳn kẻ địch của mụ, sao không phải lo ngại chạy bay thân? Muốn lập trận bao vây mụ ư? Ta e ngươi ý đồ dùng phóng đạt, lại hấp thụ mạng vào tay mụ. Chạy đi. Đừng chần chờ nữa!

Nhưng Phong Viễn Quy hoặc ko nghe hoặc bao gồm nghe với không muốn vứt chạy. Vì như ả đang thấy được Phong Viễn Quy vẫn cứ hất lnạp năng lượng tảng đá này mà lại tìm cách dịch dời tảng đá khác. Riêng mụ Tiên nương thì đằng đằng tà khí thi triển cục bộ ssinh sống học tập lẫn thân thủ bất phàm, lao cho và tìm bí quyết hạ thủ Phong Viễn Quy :

- Ngươi có chạy đằng ttách cũng không ngoài, huống hồ nước lập trận nhằm đối phó ta. Đỡ!

“Ào...”

Đối cùng với ả Thạch Thảo, nếu như một Phong Viễn Quy ả từng biết là ko thông suốt võ công còn chỉ trong khoảng nửa ngày quay trở về dây thì Phong Viễn Quy này đã hiển lộ những biến đổi với công phu sở học tập cao minc tối cao, thì vào lúc này đó cũng Phong Viễn Quy kia đã có tác dụng ả bỡ ngỡ rất. Là Phong Viễn Quy thốt nhiên phô diễn mang đến ả thấy một thân pháp diệu kỳ. Mụ Tiên nương nọ vẫn tiếp tục hung hăng, hùng hùng hổ hổ lao mang lại tiến công Phong Viễn Quy. Ngược lại Phong Viễn Quy với thân pháp diệu kỳ bỗng dưng thoạt đông thoạt tây, Khi ẩn khi hiện tại, nhằm dịp thì lộ diện vị trí này đẩy lnạp năng lượng một hòn đá ko mấy lớn, sau lại đưa bất ngờ qua phương vị khác dịch dời một tảng đá đang hiển hiện nay trong tầm tay.

Với thân pháp đó Phong Viễn Quy đã ít nhiều lần tạo cho mụ Tiên nương hụt chiêu và cđọng các lần bị hụt chiêu là mụ tổn hao thêm một ít phân nguyên do chiêu ctận hưởng kia của mụ nếu không quật vỡ lẽ hòn đá này thì lại hất lnạp năng lượng một tảng đá khác.

Cách tránh chiêu của Phong Viễn Quy có tác dụng Tiên nương thịnh nộ :

- Để coi, liệu ngươi còn chi trì được bao lâu với tất cả triển khai theo ý muốn ngươi được ko. Hãy đỡ!!

“Ào...”

Mụ sẽ hễ liền kề cơ, ả Thạch Thảo quyết đoán âm thầm như vậy trong khi thấy mụ càng ngày càng tăng nhanh cường độ vạc chiêu. không dừng lại ở đó, từng nhịp ctận hưởng phong của mụ hôm nay gần như biểu lộ một mạnh mẽ cực kì lợi hại chưa từng thấy.

Làm cho từng lần chưởng trọn phong trở thành đạo phong cha cuồn cuộn, rộng phủ hà bao trùm kháp một phạm vi ước mang đến hai trượng bao bọc.

Hành động tàn khốc này của Tiêu Nương từ từ bao gồm con kiến hiệu, khiến cho Phong Viễn Quy mặc dù vẫn còn đó năng lượng tránh chiêu nhưng mà nhằm lăn uống hoặc đẩy vào phần nhiều hòn đá ngẫu nhiên thì hình như không hề dễ dàng như trước đó nữa.

Mọi di chuyển của Phong Viễn Quy hạn chế tương đối nhiều, buộc lòng Phong Viễn Quy bắt buộc đôi lúc thuộc địch thủ chạm chiêu giao đấu.

Nlỗi hôm nay ví dụ điển hình, Phong Viễn Quy vừa dịch chuyển phương vị, toan dùng lực đẩy một hòn đá thì mạnh mẽ của một đợt phong tía vì chưng địch thủ phân phát ra đang bao phủ cuộn đến.

“Ào...”

Phong Viễn Quy nhảy quát lác và phân phát chiêu kháng lại :

- Đỡ chiêu!

“Ầm!!”

Chấn lực đẩy Phong Viễn Quy hồi cỗ hơi xa, bao gồm cả hòn đá Phong Viễn Quy toan dụng lực đẩy đi cũng trở thành uy kình chấn nát.

Tiên nương cười cợt đắc chí, thần tốc lao dính theo Phong Viễn Quy :

- Ngươi đã trở nên nội thương? Đó là nguyên do làm cho tín đồ dù hết sức ước ao cũng bắt buộc vứt chạy, đành liều lĩnh lập trận, chủ yếu là giành riêng cho ngươi có vị trí náu thân? Ngươi sẽ không còn thực hiện được điều ấy đâu. Vì đã tới khi ngươi nạp mạng cho ta. Hãy nhanh nhanh tiếp chưởng. Ha Ha...

“Ào...”

Ả Thạch Thảo vỡ lẽ lẽ, vội vàng hô hoán thù, gọi Phong Viễn Quy :

- Ngươi đã biết thành nội thương thiệt sao? Vậy nói đi, ta để giúp ngươi cũng là giúp luôn luôn cho ta, ngươi toan lập trận gì? Ta cũng thông suốt kỳ môn trận rứa, ngươi ao ước ta dịch dời hoặc đặt nhằm đầy đủ vị trí nào mang đến các hòn đá?

Mãi mang lại bây chừ Phong Viễn Quy bắt đầu ứng giờ đồng hồ đáp lại giờ đồng hồ hô hoán của ả. Nhưng Phong Viễn Quy ko lăn tay lối lập trận suôn sẻ ả vừa khuyến nghị.

Trái lại, Phong Viễn Quy chỉ quát cùng với ả :

- Vãn sinch vẫn có thể từ bỏ tính liệu mang lại phiên bản thân. Điều tệ hại nhất là sao nãy giờ đồng hồ cô nương không quăng quật chạy? Hãy đi đi, còn sót lại một mình, vãn sinc càng dễ dàng đối phó hơn. Đi đi.

Mụ Tiên nương bỗng nhiên mở ra cạnh Phong Viễn Quy :

- Ngươi hãy lo mang lại thân ngươi thì rộng. Đỡ này!

“Ào...”

Phong Viễn Quy biến sắc, bất ngờ cơ hội há miệng to quát mắng bảo ả Thạch Thảo lại là cơ hội có phần đủng đỉnh chân, chế tạo ra cơ hội cho đối phương tiến lại ngay gần và thảnh thơi phát chiêu hạ thủ.

Phong Viễn Quy vội tung chiêu đón đỡ vào tình nỗ lực cực kỳ khẩn trương :

- Tôn giá chớ bức người thừa đáng. Hãy xem đây!

“Vù...”

Chiêu chưởng trọn của Phong Viễn Quy vừa biểu thị, mụ Tiên nương đột nhiên kêu thất khiếp :

- Diệp Lạc công phu? Ngươi cũng thông suốt Diệp Lạc công phu?

“Ầm!”

Phong Viễn Quy lại bị hất lùi, lần này làm việc nhì khóe mồm phần nhiều ri rỉ tuôn ngày tiết. Nhưng chính sự toàn mạng của Phong Viễn Quy mới là điều tạo nên Tiên nương nọ quyên tâm. Mụ lại lao mang lại :

- Nói mau! Long - Ly - Quy - Phụng Tứ Bối Diệp kỳ thực ngươi đang đắc thủ được bao nhiêu? Ta tuyệt đối thiếu tín nhiệm ngươi chỉ download từng một trang bị là chân khiếp Phụng Diệp? Hoặc ngươi nói hoặc ngươi yêu cầu chết? Đỡ!

“Vù...”

Nhưng Phong Viễn Quy đột bặt tăm, vẫn bằng sản phẩm công nghệ thân pháp đặc sắc từng vận dụng.

Và sau khoản thời gian bay chiêu, Phong Viễn Quy lần này nạm bởi vì lo lăn uống hoặc đẩy vào hồ hết hòn đá thì lại bất thần mlàm việc tay đẫy, ném mang lại khu vực đối phương một quyển kinh sách mỏng mảnh một quyển ghê như những quyển khiếp sách trước đó đã giao mang lại Cổ Lâm viện, mang đến Hắc Ưng Nương Nương cùng cho rất nhiều nhân trang bị Cái bang. Phong Viễn Quy vừa ném vừa giận duy trì quát :

- Nếu tôn giá bán chỉ quan tâm cho điều đó thì đây, hãy đón rước nhưng mà xem.

“Vù...”

Phát hiện tại có quyển khiếp sách lược nỉm mang lại, Tiên nương nọ vội thu kình, gửi thành phương pháp vắt nã, cvỏ hộp vào quyển sách.

Nhưng cũng thời gian đó tkhô cứng âm cửa Phong Viễn Quy lại xuất phát từ 1 vị trí khác phạt ra :

- Hãy chi tiết phía trên. Cđọng tha hồ chiếm lấy!

“Vù...”

- Tại phía trên nữa này! Đây nữa này!

“Vù...”

Cứ đọng những lần Phong Viễn Quy hô hân oán là các lần bao gồm một quyển kinh sách được Phong Viễn Quy ném nhẹm ra cùng nỉm tự hồ hết phương vị khác nhau.

Đã là nhân trang bị võ lâm, bất luận hễ ai thấy chân kinh bí kíp thì dù không thích chiếm dụng cũng cần rượu cồn trung ương. Và sự động trung ương kia mặc dù cảm thấy không được mãnh liệt để test xem qua một lần cho thấy thêm thì chí ít cũng không ai nỡ đành vai trung phong cần sử dụng chưởng trọn kình phá hủy chân tởm.

Tiên nương này cũng thế. Vì ko vẫn trung khu hủy diệt chân gớm buộc phải phát hiện Phong Viễn Quy ném nhẹm về phía làm sao là Tiên nương động thân lao về phía đó đế đón bắt. Và trước sau Phong Viễn Quy đã ném nhẹm ra năm quyển chân ghê, đầy đủ mang lại Tiên nương di chuyển phương vị năm lần để tiếp bắt cả năm quyển.

Lúc quyển lắp thêm năm sắp đến bị Tiên nương chộp vào tay, Phong Viễn Quy trường đoản cú vị trí tiếp đến lại quát tháo :

- Vẫn chưa hết đâu. Hãy chi tiết đây này!

“Vù...”

Nhưng lần này vật dụng được Phong Viễn Quy ném nhẹm đi không thể là quyển khiếp sách nlỗi mấy lượt trước.

Tiên nương nọ bởi đã vội vàng đưa tín đồ theo hướng phạt ra tiếng quát của Phong Viễn Quy quên hôm nay đã sắp tới cvỏ hộp vào đồ gia dụng vừa mới được Phong Viễn Quy ném đi. Phát hiện tại đồ vật đó không phải quyển khiếp sách, Tiên nương nọ gầm vang :

- Ngươi dám hí lộng ta? Tay nải của ngươi không hẳn thiết bị ta cần. Hoặc là ngươi sẽ định gisinh hoạt trò gì đây? Hứ?

Đáp lại Tiên nương đột nghe Phong Viễn Quy phá lên mỉm cười :

- Gisinh sống trò với cùng 1 tay đẫy chẳng còn điều gì khác thì không có. Nhưng cùng với năm quyển kinh vãn sinch sẽ thứu tự ném ra thì có đấy. Đã cho dịp vãn sinch nói lời chia tay rồi. Hẹn lần sau chạm mặt lại nha. Ha Ha...

Còn chưa biết đến vì sao Phong Viễn Quy mỉm cười, Tiên nương nọ hốt nhiên quan sát Phong Viễn Quy làm việc cách đây bố trượng sẽ điềm nhiên đẩy nhẹ vào hòn đá.

Hòn đá vừa di dời, toàn cục chình ảnh quang đãng xung quanh vị Tiên nương tức thời biến hóa. Hiểu ra sẽ quá muộn, Tiên nương nọ cấp vất quăng quật đầy đủ quyển gớm sách vừa chộp được để vừa gầm vang vừa áp dụng cả song thủ quật kình tứ tung vào hầu hết cảnh thứ bao bọc sẽ chứa bỗng nhận thấy :

- Ngươi dám lập trận vây hãm ta? Với một trận nuốm cỏn nhỏ này, liệu ngươi ngăn chận bước đi ta được bao lâu? Xem đây. Hãy coi ta phá trận phía trên.

“Ào...”

“Ầm!”

Phát hiện mụ Tiên nương đã biết thành trận đồ vây hãm, ả Thạch Tháo mừng húm mừng, vội reo lên mọi lời tán thưởng Phong Viễn Quy :

- Ngươi tuyệt thiệt đấy. Vậy cơ mà ta tưởng ngươi lập trận chỉ nhằm chế tạo ra vị trí náu trân cho ta với ngươi. Nhưng bất ngờ...

Phong Viễn Quy đột nhiên trợn góc nhìn ả :

- Vãn sinch đang nói bao nhiêu lần rồi? Sao bây chừ cô nương vẫn còn đó làm việc đây? Thế cô nương tưởng chỉ cách một trận Thất Tinh Đồ như vậy là đủ tạo phương sợ hãi cho kẻ thù ư? Thường nhật cô nương trầm trồ thòng tuệ cùng tinh tế, mà lại từ bây giờ lại tốt nhất thời u mê dại dột muội chẳng thể ngờ.

Bị Phong Viễn Quy mắng, ả sầm đường nét phương diện :

- Mụ có phiên bản lãnh thượng thừa. Ta ko chạy phần vày biết không kịp, phần nữa cũng vì lo mang lại ngươi, ước ao giúp ngươi cũng chính là giúp luôn cho ta. Ngươi thiếu hiểu biết tốt giả vờ không hiểu? Còn nếu còn muốn chạy, hiện thời nhị ta thuộc chạy lẽ nào ko kịp?

Phong Viễn Quy thở lâu năm, cù dầu quan sát quay lại vào trận Thất Tĩnh Đồ vẫn còn sẽ tạo cho Tiên nương nọ loay hoay vạc kình tđọng tung nỗ lực cố gắng phá giải trận vắt. Đoạn Phong Viễn Quy trở lại quan sát ả, nói cùng với giọng nghiêm cẩn :

- Cô nương lo cho vãn sinc, đó là thiệt tốt mang, chỉ tất cả ít ngày sau này bắt đầu vấn đáp. Còn hiện giờ, đành cụ này vậy phiền lành cô nương góp vãn sinc một tay. Nếu họ bỏ chạy tức thì thì e cần yếu bay, do trận cơ cạnh tranh có thể giữ chân kẻ thù được lâu. Hãy lập một trận khác chế tạo ra nơi giữ thân thật bình an cho cả nhì bọn họ. Mau lên.

Ả giật mình :

- Nghĩa là ngươi đã trở nên nội tmùi hương thật? Ngươi cũng quan trọng bay cho dù chỉ một mình?

Phong Viễn Quy đã lo tìm kiếm nhặt phần lớn cây cỏ thô vương vãi vãi :

- Đừng tổn phí thời gian nữa. Nếu cô nương thông suốt kỳ môn trận chũm, hãy mau lấy nhì nấm mộ tê làm vị trí trung cung, nhanh khô tay đặt vài hòn đá, lập tức thì trên kia một trận Ngũ Hành. Phần Việc còn sót lại vẫn do vãn sinh phụ trách. Nkhô giòn lên.

Ả làm theo, kế tiếp đứng vào trận Ngũ Hành vừa lập vừa Call Phong Viễn Quy :

- Xong rồi. Tiếp theo ta vẫn làm cái gi đây?

Phong Viễn Quy ban đầu đi loanh quanh phía bên trong trận Ngũ Hành :

- Bỏ Thổ Cung do vẫn là phương vị Trung Cung, giẫm bộ từ Cung Mộc lịch sự Cung Hỏa năm bước, đặt tại kia một hòn đá.

Ả đáp :

- Xong rồi. Còn gì nữa?

Phong Viễn Quy bảo :

- Bỏ cung Kyên vị Klặng sinh Thủy. Từ Tbỏ vị bước qua Mộc vị cha bước, cũng đặt tại kia một hòn đá.

Ả đáp :

- Tiếp nữa thì sao?

Phong Viễn Quy sau đó 1 thời điểm đi loanh xung quanh bên phía ngoài trận vẫn ban đầu khoa chân nhập trận :

- Tiếp nữa ư? Di chuyển theo phương vị Ngũ Hành, bỏ vứt trận Ngũ Hành vẫn lập.

Ả kêu :

- Sao lại bỏ? Và nếu bỏ, ta chỉ cần bỏ đi một Cung là trận Ngũ Hành không còn, ngươi bảo ta di chuyển theo phương vị Ngũ Hành là di chuyển ra sao đây?

Tuy cả hbạn đang thuộc đứng thông thường vào một trận cơ mà thanh hao âm của Phong Viễn Quy mang tới tai ả thốt nhiên nhỏ tuổi dần dần :

- Cô nương chưa chắc chắn ư? Đó là cách để cô nương trường đoản cú giam giữ cô nương. Vì trận cô nương vừa lập theo lăn tay của vãn sinh đó là trận Chính Phản Ngũ Hành. Nếu cô nương cảm thấy di chuyển khó khăn thì giỏi hơn đừng... di... gửi... nữa...? Tạm... biệt...

Ả thất tởm :

- Sao ngươi mong muốn ta từ bỏ giam ta? Hãy mau cho cùng với ta? Đừng lưu ta lại phía trên một mình. Ngươi gồm nghe ko, Tiểu Phong?

Không tất cả tiếng Phong Viễn Quy đáp lại, chi bao gồm giờ đồng hồ ả ý kiến vang vọng mang đến với xung quanh ả toàn chình ảnh xung quanh sẽ đổi khác. Ả nổi giận quát tháo mắng ầm lên :

- Tiểu Phong! Phong đái quỷ! Mau mau thả ta ra, có nghe ko, Phong cẩu tặc? Tiểu quỷ Phong súc sinc. Ngươi tất cả còn sống quanh đây không vậy? Mau thả ta ra. Ngươi tất cả nghe ko Phong dâm tặc? Tiểu dâm tặc Phong...

Ả vẫn còn quát mắng mãi ví như ngay bên cạnh ả ko bất ngờ vang báo cáo xẻ qụy và giờ Phong Viễn Quy thều thào kêu :

- Đừng tạo ghê động! Vãn sinc đến rồi đây! Cđọng... bình tĩnh... độc nhất vô nhị là duy nhất là chớ.. tạo ghê cồn...

Ả quay lại, vừa vặn vẹo kịp đỡ đem Phong Viễn Quy trên một tay.

Phong Viễn Quy sắp đến bất tỉnh lịm, nhận thấy ả, ngay lập tức nnghỉ ngơi nụ cười tái ngắt :

- Đa.. tạ...! Ụa!

Phong Viễn Quy bật thổ ra một bụm máu, vô tình nhunhỏ xíu ướt 1 phần áo quần ả.

Xem thêm: Top 5 Siêu Xe Lamborghini Đắt Nhất Và Cực Hiếm Trên Thế Giới Hiện Nay

Nhưng ả như không nhận thấy điều này vị ả sẽ mải quan sát vào đồ dùng Phong Viễn Quy tuy đang mê lịm nhưng lại vẫn khỏng khỏng thế bên trên tay. Đó là năm quyển kinh sách dịp nãy Phong Viễn Quy theo lần lượt ném mang lại mụ Tiên nương bắt.